Sau khi Flappy Bird được đưa lên Apple Store vào tháng 5 năm 2013, trò chơi đã đem lại thành công rực rỡ cho Nguyễn Hà Đông. Vào lúc cao điểm, ứng dụng này đã giúp cho tác giả của nó bỏ túi khoảng 50 000 USD mỗi ngày. 19-04-2022 - Tớ không hứa thích cậu một đời, tớ chỉ hứa thích cậu bằng cả một thời thanh xuân. Xem thêm ý tưởng về tuổi trẻ, châm ngôn, châm ngôn về mùa hè. Nội dung. My Brilliant Life được xây dựng dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Kim Ae Ran. Cặp đôi Mira và Dae Su bất ngờ có con ở tuổi 17. Con trai của họ, Ah Reum, được chẩn đoán bị hội chứng Progeria hiếm gặp, khiến cậu bé già đi nhanh chóng ngay từ khi còn Tháng Năm Rực Rỡ nhanh chóng nhận được sự yêu mến cuồng nhiệt từ các mọt phim. Nhiều người không ngần ngại bỏ tiền vào rạp xem đi xem lại nhiêu lần vì bộ phim quá ư ngọt ngào và cảm động. 10. Nội dung phim kể về cặp đôi Anne Hathaway và Rebel Wilson những quý cô chuyên đi lừa đảo anh chàng cả tin "dễ dụ". Ngoài việc kể những câu chuyện lừa đảo, phim còn khá hài hước và lôi cuốn nhờ sự đối lập của Anne và Rebel. Một cô nàng tay ngang, vụng về và một kiều nữ sành điệu chuyên nghiệp sẽ kết hợp tung hứng thực hiện những phi vụ như thế nào? Những tháng năm rực rỡ kể về một câu chuyện cảm động xoay quanh tình cảm, sự yêu thương giữa các thành viên trong gia đình kỳ lạ có bố mẹ trẻ nhất và đứa con già nhất hẳn cũng đã quen thuộc với các khán giả Việt Nam qua bộ phim cùng tên do Song Hye Kyo và Kang Dong Won joOe2a. Bài viết so sánh khá kỹ những khác biệt giữa bản gốc và "chuyến" remake của đạo diễn Dũng Khùng. Tháng Năm Rực Rỡ là phiên bản remake của phim điện ảnh nổi tiếng về tuổi thanh xuân Sunny của Hàn Quốc. Tuy là phim làm lại nhưng Tháng Năm Rực Rỡ đã chứng minh mình được nét riêng và màu sắc đậm chất Việt Nam thông qua nội dung được cải biên bởi Nguyễn Quang Dũng cùng ekip. Để công tâm nhất, tôi sẽ đánh giá dựa trên so sánh và phân tích cả hai phiên bản. Tháng Năm Rực Rỡ không thể gọi là "vượt qua được cái bóng quá lớn" của Sunny được vì Sunny cũng chưa để ấn tượng quá sâu sắc như những đánh giá, ý kiến khác tung hô. Sunny có nhiều khiếm khuyết, nên không thể gọi là tường thành mà có khả năng tạo ra cái bóng đủ lớn khiến các phiên bản về sau không thể vượt qua. Thậm chí Tháng Năm Rực Rỡ của Việt Nam lại có khả năng bù trừ những khiếm khuyết của "người đi trước" và bổ sung thêm những chi tiết thú vị, nhưng không phải vì thế mà nói bộ phim làm tốt hơn Sunny được. Bộ phim có khá nhiều thay đổi lớn so với Sunny. Phim bắt đầu khi Hiểu Phương Hồng Ánh - một bà nội trợ điển hình khiêm phu nhân của một gia đình khá giả tại Sài Gòn vào viện thăm nuôi mẹ mình thì vô tình gặp lại người bạn thời thơ ấu Mỹ Dung hay còn được gọi là Dung "đại ca" Thanh Hằng mạnh mẽ ngày nào nay đã trở thành người phụ nữ cô độc bị ung thư chỉ còn sống được 2 tháng ngắn ngủi. Hiểu Phương cố gắng thực hiện ước nguyện cuối cùng của Mỹ Dung chính là gặp lại bộ 6 Ngựa Hoang. Xuyên suốt bộ phim là cuộc tìm kiếm những người bạn hơn 20 năm không gặp và những hoài niệm về năm tháng thanh xuân nổi loạn, bồng bột nhưng không kém phần ngây ngô, rực rỡ của các cô gái. Sunny của Hàn Quốc Bản remake Tháng Năm Rực Rỡ do Việt Nam sản xuất Về nội dung, đạo diễn đã thẳng tay loại bỏ cô bé mọt sách là điều vô cùng đúng đắn. Sự xuất hiện của nhân vật này ở Sunny khá là thừa thải và mờ nhạt khiến một bộ phim có màu sắc hoài niệm, mang tiết tấu chậm lại thêm phần lê thê. Chúng ta chỉ cần một nhân vật "con nhà người ta" là Hiểu Phương là đủ rồi. Bản thân của Sunny là một bộ phim về thanh xuân của các cô gái vừa điệu đà, ngây thơ nhưng cũng không kém phần nổi loạn và bồng bột, nhưng sau khi tôi xem xong, thì bộ phim lại đem đến cảm giác "đầu chuột đuôi voi". Bắt đầu phim các cô gái có vẻ quá nhát gừng, độ trẻ trâu vẫn chưa đến nơi đến chốn, vậy mà về sau lại quá nặng nề, bạo lực, khiến bộ phim mất cân bằng khi đầu phim thì rề rà gây buồn ngủ, có bao nhiêu tinh túy dồn hết cho nửa sau bộ phim. Tôi lại thích tiết tấu nhanh có phần hơi vội của phiên bản Việt Nam hơn, nó phù hợp với nội dung phim. Chắc cảm nhận bản gốc có vẻ dài dòng thật nên đạo diễn thẳng tay cắt nhiều phân đoạn không cần thiết, có điều là cắt không được khéo léo lắm. Nhưng cốt lỗi là tình bạn của các cô gái vẫn được giữ nguyên khiến người xem cảm nhận được sự ấm áp và tươi vui. Điều làm Sunny nổi bật là đã đưa được thời kì chính trị chưa thật sự ổn định vào phim và lối sống Tây hóa của giới trẻ Hàn Quốc lúc bấy giờ một cách trào phúng và mộc mạc thì ở Tháng Năm Rực Rỡ, chi tiết này cũng được lồng ghép khá khéo léo và đậm chất Việt Nam hơn. Trong khi Sunny đưa hai mốc thời gian là quá khứ và hiện đại thì ở Tháng Năm Rực Rỡ, cả hai khoảng thời gian đều xảy ra trong quá khứ, phù hợp với bối cảnh nước nhà hơn. Tuy nhiên phim cũng xuất hiện nhiều điểm hơi bất hợp lý một chút, chẳng hạn như trang phục và đời sống của các nhân vật không phù hợp với mốc thời gian lúc đó, vì trừ con cái gia đình giàu nứt đổ vách ra không phải trẻ con nhà nào cũng trông sành điệu như vậy. Về tuyến nhân vật thì Sunny khắc họa các cô gái có tính cách, gia cảnh khác nhau khá rõ nét và các diễn viên lúc trẻ và khi trưởng thành đều có những nét tương đồng về ngoại hình, bên cạnh đó diễn xuất của các diễn viên đều được đánh giá cao. Tháng Năm Rực Rỡ cũng làm khá tốt ở khoản này. Đảm nhận vai Phương "nhà quê" ở bản Hàn là Na Mi là Hoàng Yến Chibi và cô Hồng Ánh, hai người thật sự hợp với nhân vật này và khá tương đồng với bản gốc. Cá nhân tôi lại thích Hiểu Phương của Hoàng Yến hơn là Na Mi, tuy ngoại hình của Yến chưa thật sự quê lắm. Hiểu Phương vừa bật được nét dễ thương, ngây thơ có phần ngô ngố và tưng tửng nhưng tiết chế một cách vừa phải hơn Na Mi có vẻ hơi tăng động và quá khích, điểm này hợp với tính cách của người Việt Nam hơn. Dung "đại ca" Chun Hwa của Hoàng Oanh và Thanh Hằng. Thật sự thì Hoàng Oanh chưa hợp vai vì nhìn cô hơi dừ so với nhân vật gốc nhưng vẫn bật được nét cá tính và mạnh mẽ của một nhóm trưởng, còn với Thanh Hằng thì cá nhân tôi thấy không hợp vì so với dàn diễn viên trưởng thành thì chị trông khá non. Bên cạnh đó tạo hình của cô trong phim cũng chưa giống một người bệnh ung thư cho lắm. Diễn xuất của cô có vẻ tuột dốc ở những phân cảnh đau đớn vì xạ trị và cũng không đem được cái thần của người phụ nữ cô độc nhưng hào sảng và kiên cường ở bản gốc. Có lẽ điều Hằng làm tốt duy nhất là thần thái chị đại và ngầu lòi sẵn có của cô. Cô mập Lan Chi Jang Mi do Minh Thảo và Minh Tuyền thủ vai, là một trong những nhân vật được thay đổi nhiều nhất so với bản gốc. Từ một Jang Mi lúc bé thì chăm chăm vào nhan sắc, khi lớn lên do hoàn cảnh khó khăn thì biến thành bà cô tính toán chi li đi bán bảo hiểm dạo thành một Lan Chi nhí nhảnh, hài hước và khi trưởng thành trở thành chủ tiệm cầm đồ nhưng rất tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người xung quanh mặc cho hoàn cảnh của mình cũng khó khăn không kém. Bởi vì cải biên nên nhân vật này đã biến thành một người khác hoàn toàn nhưng tôi lại thích Lan Chi hơn Jang Mi, từ bé đến lớn nhân vật Lan Chi được xây dựng gây ấn tượng cho người xem hơn cả bản gốc. Nàng hoa hậu nhí Bo Mi đã được thay đổi thành cô gái tiểu thư điệu đà Bảo Châu với giấc mơ không hề vượt ngoài tầm với bởi gia cảnh giàu có của mình được thể hiện bởi Khổng Tú Quỳnh và Mỹ Uyên. Khổng Tú Quỳnh cũng gặp khuyết điểm tương tự Hoàng Oanh bởi vẻ ngoài quá tuổi so với nhân vật nhưng bù lại diễn xuất yểu điệu với khí chất tiểu thư của cô lại khá hợp vai. Và nhân vật Bảo Châu khi trưởng thành từ một tiểu thư giàu có nhất nhì Đà Lạt phải trở thành gái bia ôm thì biểu hiện của cô Mỹ Uyên được tôi đánh giá cao hơn Bo Mi. Nữ hoàng chửi thề Jin Joo ở phiên bản Việt là Thùy Linh của Trịnh Thảo và Mỹ Duyên vẫn giữ được chất so với bản gốc, chỉ được thay đổi thành từ ỏng ẹo để chồng cưng thành ỏng ẹo để nuôi trai trẻ, chi tiết này thậm chí còn thú vị hơn bản gốc đẩy Thùy Linh hài hước hơn Jin Joo bội phần. Nhóm Ngựa Hoang đã trưởng thành Cuối cùng là nhân vật hoa khôi Tuyết Anh Su Ji của Jun Vũ. Theo tôi đây là nhân vật khó thể hiện nhất trong nhóm vì tìm đâu một cô gái vừa đẹp lại mang thần thái lạnh lùng, đầy khí chất như Hyo Rin đây? Tuyết Anh của Jun Vũ đẹp thật nhưng cái thần lại thua xa khiến cô gái đã ít xuất hiện trong nhóm lại thêm phần nhạt nhòa. Bên cạnh đó Tuyết Anh không phải là lạnh lùng, kiêu kì mà là cô gái biểu hiện rõ sự sân si, xéo xắt với bạn bè. Jun Vũ không thể hiện được đúng chất nhân vật kiệm lời, ít nói chỉ thường biểu hiện sắc thái qua ánh mắt mà lại đem đến một cô bạn mở miệng ra là nói những lời cay đắng, khó nghe, làm người ta thắc mắc vì lý do gì mà cô xuất hiện trong nhóm bạn thay vì một Su Ji ngoài lạnh trong ấm. Bên cạnh đó phân cảnh Na Mi lần đầu gặp Su Ji phải ngớ người vì nhan sắc vượt trội cũng bị cắt khiến cảnh hai cô gái ôm nhau người khóc thú nhận rằng Tuyết Anh rất đẹp khá là kiên cưỡng so với bản gốc. Tuy nhiên sự xuất hiện của Tuyết Anh trưởng thành bởi khách mời lại làm người xem phải bật người vì kinh ngạc vì cô đẹp một cách xuất sắc, không uổng phí sự chờ đợi từ đầu phim. Các nhân vật phụ khá mờ nhạt hệt như ở Sunny, ngay cả nhân vật anh crush khá thành công ở bản gốc thì khi remake tuy vẫn đẹp trai nhưng lại tạo cảm giác chưa tự nhiên, thậm chí đôi khi anh này khiến người xem thấy anh cố tình thả thính Hiểu Phương. Nữ phản diện thì không biết đạo diễn tìm đâu một bạn y chang từ ngoại hình cho đến diễn xuất giống bản gốc gần đến 90%, biểu hiện của diễn viên vào vai này tốt, được đánh giá cao chẳng kém phiên bản Hàn Quốc. Về chi tiết gây cười thì Tháng Năm Rực Rỡ ăn đứt bản gốc, cách gây cười rất tự nhiên, đáng yêu, thậm chí ở những chi tiết "đùa tục" của người trưởng thành cũng vừa phải không hề lố lăng. Bối cảnh phim được đầu tư kĩ lưỡng, đẹp, sinh động và rực rỡ như tên gọi của bộ phim, tuy nhiên hóa trang lại không phù hợp khiến dàn diễn viên bị dừ, giảm đi nét hồn nhiên ngây thơ của nữ sinh thời bấy giờ. Nhưng nhạc phim lại là một điểm thành công khác của bộ phim, nổi bật hơn hẳn so với bản gốc. Tháng Năm Rực Rỡ thực sự đã thành công ngoài mong đợi, bộ phim không hề bê nguyên si bản gốc mà đã có bước tiến lớn trong việc cải biên nội dung và tuyến nhân vật chính. Bộ phim cũng thành công trong việc truyền tải thông điệp về thanh xuân tươi đẹp của các nhân vật trong phim một cách tươi vui, đáng yêu. Tuy vẫn chưa hoàn hảo nhưng bộ phim vẫn có nét riêng và đậm chất phim Việt chứ không hề mang hơi hướng Hàn Quốc như chúng ta vẫn tưởng. Bạn đã bao giờ tự đặt câu hỏi cho chính bản thân mình rằng “Thanh xuân của tôi thực sự là gì?”, “Mình đã bao giờ điên cuồng, đã bao giờ cháy hết mình với tuổi trẻ hay chưa?”. Có người bảo thanh xuân là quãng thời gian đầy sục sôi, quãng thời gian cháy bỏng nhất của tuổi trẻ, hay lại cũng có người bảo thanh xuân là cảm xúc, là những hoài niệm còn đọng lại trong cuộc đời của mỗi con người… Nhưng tôi thiết nghĩ, thanh xuân đâu chỉ có như vậy! Thanh xuân là một bộ phim ngọt ngào tuy không có sự chuẩn bị sẵn nội dung hay được diễn tập trước nhưng ở đó mỗi chúng ta đều là một vai diễn mà chẳng phải quan tâm đến thứ tự hay bất kì ai. Không những thế thanh xuân còn là thời gian, là cảm xúc, là thứ mà khi ta đã trải qua rồi sẽ vẫn mãi luyến tiếc, vấn vương… Nghĩ về thanh xuân, ta thường nghĩ ngay đến mối tình đầu còn đầy vụng dại. Dù cho sau này mối tình đấy có còn mãi hay hóa thành hồi ức thì chắc hẳn rằng bạn cũng sẽ không bao giờ quên được một thời đầy cuồng nhiệt, đầy điên cuồng nhưng lại cực kì ngây ngô đó. Có rất nhiều những tác phẩm hay nói về tuổi thanh xuân. Chắc chắn khi đọc những câu chuyện này, bạn sẽ bắt gặp đâu đó trong những trang sách hình ảnh của chính mình, để rồi rung động một cách sâu sắc vì ta cũng đã từng có một thời như thế… Gửi Thời Đẹp Đẽ Đơn Thuần Của Chúng Ta Thanh xuân của chúng ta dùng để làm gì? Thầm thương trộm nhớ người ta nhưng chỉ dám giấu trong lòng. Ngày ngày dậy thật sớm đi học, hay cố tình ở lại trường thật muộn, chỉ mong tình cờ bắt gặp cậu ấy? Hay đã từng đường hoàng đứng trước mặt cậu ấy, can đảm nói ra ba tiếng “mình thích cậu”. Thanh xuân của Trần Tiểu Hy đã dành trọn cho chàng trai năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, Giang Thần. Giang Thần, thanh mai trúc mã của Tiểu Hy, là bạn học chung từ mẫu giáo, tiểu học, trung học đến tận đại học. Giang Thần trong lòng Tiểu Hy, là tất cả tuổi trẻ, là những tháng ngày bồng bột có giận dỗi ghen tuông, cũng có hạnh phúc ngọt ngào. Tình yêu của Tiểu Hy dành cho Giang Thần ấm áp và thuần khiết đến nỗi khiến người lạnh lùng như Giang Thần cũng phải động lòng. Cô đã thử mọi cách để tiếp cận Giang Thần, nào là viết thư tình, tự xịt lốp xe để Giang Thần đèo về nhà, luôn tận dụng mọi cơ hội để học cùng, làm cùng Giang Thần. Suốt 3 năm cấp ba, rồi 5 năm đại học và cộng thêm cả 3 năm xa nhau, Giang Thần và Tiểu Hy chưa bao giờ ngừng nghĩ về đối phương. Giang Thần, là mối tình đầu của Tiểu Hy, là người bạn trai mà Tiểu Hy cứ ngỡ sẽ đi cùng đến suốt cuộc đời… Câu truyện ngoài xoay quanh mối quan hệ giữa Giang Thần và Tiểu Hy, ở đây còn khắc họa rõ nét hơn tình bạn, tình yêu và tình cảm gia đình. Đối với Gửi Thời Đẹp Đẽ Đơn Thuần Của Chúng Ta, mọi sự so sánh đều là không cần thiết. Hãy để bản thân tự cảm nhận cái đẹp của tập truyện này. Cái đẹp mà đúng như tên gọi của tác phẩm – sự đơn thuần, chân thành và ấm áp. Với 2 tập truyện, những tình tiết dễ thương, những lời nói ngọt ngào, sâu sắc chắc chắn sẽ “đốn tim” các bạn đấy! 2. Lời Hồi Đáp 1997 Lời hồi đáp 1997 là câu chuyện về thời niên thiếu của sáu người bạn thân vào năm 1997 – thời kì Kpop hình thành và làn sóng Hàn bắt đầu có những bước tiến đầu tiên vươn mình ra thế giới. Lời kể trong cuốn sách lồng ghép hài hòa giữa thời hiện tại 2012 và mốc quá khứ 1997, vẽ nên bức tranh muôn màu cảm xúc về tuổi trẻ. Bạn sẽ bắt gặp hình ảnh chàng trai với mối tình đầu dám làm tất cả nhưng lại không dám thổ lộ, về tình cảm gia đình với vô vàn yêu thương của mẹ cha, về lòng hâm mộ cuồng nhiệt dành cho thần tượng. Câu chuyện tập trung vào cuộc sống sôi động của Sung Si Won, một fan hâm mộ cuồng nhiệt của nhóm nhạc thần tượng và 5 người bạn học cùng trường trung học. Yoon Yoon Jae - một thanh niên nghiêm túc “con nhà người ta”; Yoon Tae Ung - anh trai của Yoon Jae, người sống nội tâm với quá khứ đau buồn, Do Hak Chan – học sinh mới chuyển trường, tự tin trọng mọi điều nhưng lại rụt rè trước các bạn gái; Kang Joon Hee – bạn thân của Si Won, người có tính cách nhạy cảm, dễ đồng cảm với trái tim phái yếu và anh chàng lắm mồm, vitamin gây cười của cả nhóm– Bang Sung Jae. Ở câu truyện, ta có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh của mình ở trong đó. Và đây là một câu truyện về tuổi thanh xuân rất đáng để bạn đọc! Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Từng Theo Đuổi Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Từng Theo Đuổi có lẽ là một trong những câu truyện hay nhất về thanh xuân vườn trường. Kha Cảnh Đằng và Thẩm Giai Nghi là bạn học chung từ hồi cấp hai. Kha Cảnh Đằng – thích vẽ truyện tranh, học hành bét nhè, ngây ngô và ngớ ngẩn đến phát rồ, Thẩm Giai Nghi – chín chẳn chỉn chu, học sinh gương mẫu, thầy yêu bạn mến. Một cô gái, năm thằng con trai, năm cuộc chinh phục với những vấn đề khác của cái tuổi dở dở ương ương. Tất cả bọn họ đều sống những năm trung học thật cuồng nhiệt. Không cần biết kết quả như thế nào, chỉ cần cứ tiếp tục tiếp bước là đã rất đáng trân trọng rồi. Tác phẩm đã khiến người đọc đằm mình vào câu chuyện với lối viết gần gũi và hài hước, để rồi thay đổi xoành xoạch qua nhẹ nhàng tình cảm rất khéo léo. Từ lời kể ngô nghê của cậu học trò Kha Cảnh Đằng. Từng câu chuyện nhỏ cứ dần được hé mở, từng tâm sự thầm kín tận đáy lòng cũng dần được vạch ra. Ký ức về những trò đùa nghịch ” lầy lội” có phần trẻ con mà đám bạn nam vẫn hay làm, chuyến dã ngoại vào dịp hè đáng nhớ, những lần cố gắng phấn đấu học tập trước mùa thi, những mơ ước lí tưởng của tuổi thanh xuân… Và đặc biệt mối tình đầu mang tên Thẩm Giai Nghi đáng nhớ của cả năm cậu học trò. Kha Cảnh Đằng là người cuối cùng ở bên Thẩm Giai Nghi trong những năm tháng thanh xuân ấy, nhưng lại chẳng thể đi bên cô đến khi tóc bạc mắt mờ, không phải là khoảng cách 3 km khiến họ cách xa nhau mà là vì tuổi thanh xuân chỉ đẹp nhất khi dang dở như vậy. Dù không ở bên nhau, dù không thuộc về nhau họ vẫn luôn giữ cho nhau một vị trí đặc biệt trong sâu thẳm trái tim mỗi người. Để sau này, khi hoài niệm về tuổi thanh xuân đáng nhớ, họ lại nhìn thấy người kia trong ký ức của mình. Cô Gái Đến Từ Ngày Hôm Qua Tác phẩm là một câu truyện ngọt ngào và vô cùng dễ thương pha lẫn sự hóm hỉnh qua ngòi bút quen thuộc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. “Cô gái đến từ hôm qua” – Khi kí ức của tuổi thơ hôm qua sống dậy cùng thanh xuân hôm nay! Đây là cuốn sách khá thú vị và độc đáo khi tác giả đã đen xen câu truyện của quá khứ và hiện tại vào với nhau một cách rất nhuần nhuyễn và hòa hợp. Nội dung câu truyện xoay quanh hai nhân vật là Thư và Việt An Tiểu Li khi nhỏ. Những rung động đầu tiên, những màn “thả thính” đầy hấp dẫn hay cả những cảm xúc lắng đọng sẽ cuốn hút bạn ngay từ những trang đầu tiên khi mở đầu câu truyện anh chàng Thư đã khẳng định “Con gái càng lớn càng khôn còn con trai càng lớn càng ngu”. Ngày còn nhỏ, nhờ sự ngịch ngợm và láu lỉnh của mình mà Thư trở thành bá chủ trong mọi cuộc chơi, Tiểu Li chỉ biết răm rắp nghe theo. Vậy mà 10 năm sau, không biết Thư khác hay tụi con gái khác mà khiến Thư trở thành đầy tớ đi mua kẹo và làm ti tỉ thứ việc khác cho tụi con gái. Sống với thực tại là thế, luôn hết mình vì cô bạn Việt An là thế, nhưng những dòng hồi ức của Thư vẫn đưa cậu trở về ngày xưa, nơi có những kỉ niệm thật đẹp bên cô bạn đầu đời và duy nhất sau này có thêm Việt An là Tiểu Li. Hai dòng thời gian quá khứ và thực tại cứ xen kẽ nhau khiến Thư và cả người đọc muốn hết mình với hiện tại là Việt An nhưng lại tiếc nuối quá khứ là Tiểu Li. Có lẽ bởi Tiểu Li ra đi vội vàng khiến Thư không kịp đón nhận. Đi luôn và không biết khi nào mới gặp lại, sự chia ly vội vã để lại cho Thư biết bao nhiêu hụt hẫng và nuối tiếc. Người ta nói, 500 lần ngoảnh mặt nhìn nhau mới đổi được một duyên gặp gỡ. Bất cứ người nào chúng ta gặp cũng đúng là người chúng ta cần gặp. Hãy khoan vội trách Tiểu Li đã rời xa người bạn thời thơ ấu mà không một lời thăm hỏi. Bởi nếu vậy cuộc sống sẽ chẳng còn gì là thú vị nữa. Trong chúng ta có mấy ai may mắn được gặp lại một người xưa cũ? Vậy mà Thư hẳn là người may mắn hơn tất thảy. Sau nhiều năm xa đằng đẵng đến quên cả gương mặt, quên cả tên thật và thậm chí quên cả vết sẹo mờ trên trán của người bạn năm nào. Thư bỗng tìm thấy tất cả chỉ trong một khoảnh khắc. Thư tìm được tình yêu của tuổi mới lớn, tìm được người bạn năm xưa, tìm được những kỉ niệm đáng nhớ của tuổi thơ... Tất cả là nhờ Việt An, chính là Tiểu Li - Cô gái đến từ hôm qua... Điều tuyệt vời nhất của chúng ta Cảnh Cảnh Dư Hoài, bốn từ này có nghĩa là “canh cánh trong lòng”. Cảnh Cảnh trong câu chuyện này là một cô gái rất bình thường, thậm chí có thể gọi là tầm thường. Nhan sắc bình thường, sức học tệ, may mắn thi đỗ trường Chấn Hoa có lẽ là một trong những điều may mắn nhất cuộc đời Hoài là một chàng trai năng động, học vô cùng giỏi, thi vào Chấn Hoa là một điều không mảy may to lớn lắm đối với cậu ấy. Nhưng, không phải ngôn tình bình thường, Dư Hoài không phải là soái ca hoàn hảo về mọi mặt. Cảnh Cảnh không phải là nữ chính yếu đuối. Bọn họ, đều có ưu điểm, khuyết điểm. Chính vì lẽ đó, câu chuyện này mới thật sự rất khác biệt. Điều tuyệt vời nhất của chúng ta, thật ra đây không phải là câu chuyện hư cấu. Quả thật mỗi chúng ta đều tìm thấy hình ảnh của chính mình trong một khoảnh khắc nào đó. Giống như là gom nhặt tất cả những hình ảnh của tuổi thanh xuân vào một quyển sách. Ở đâu đó trong câu chuyện này thật ra rất chân thật, không chỉ nói về tình yêu, mà còn là tình cảm gia đình, ước mơ, khát vọng tuổi trẻ. Dư Hoài thật ra là một kẻ có khát vọng rất lớn, nhưng, không phải loại người miệt mài học mà đánh mất tuổi trẻ. Cậu ấy có một tuổi trẻ rất đẹp, cùng với Cảnh Cảnh, bọn họ vẽ ra một thanh xuân rất đáng nhớ. Tôi rất thích câu nói này trong tác phẩm “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thắng được thanh xuân.” Ba năm ngồi cùng bàn, những câu nói châm chọc, những cử chỉ quan tâm lặng lẽ ngọt ngào. Chỉ là khi Dư Hoài đưa Cảnh Cảnh quyển vở mà cậu đã nhọc tâm chép đêm qua. Những điều giản đơn như vậy cũng đủ khiến người đọc cảm thấy ngọt ngào. Thật ra cuộc sống này rất lạ, điều gì đến chúng ta đều không biết được. Sau này sẽ ra sao, như thế nào? Mặc kệ nó đi, hãy sống trọn vẹn 3 năm thanh xuân, hãy học hết mình, chơi hết sức. Ba năm cấp 3 thật sự rất ngắn, bỏ lỡ nó rồi thì cả đời cũng chẳng thể tìm lại được. Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên “Nếu như anh biết rằng sẽ có ngày yêu em như thế. Anh sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.” Tác phẩm viết về đề tài tình yêu và game online, điều có thể dễ dàng nhận thấy khi đọc Yêu em từ cái nhìn đầu tiên là cuốn truyện đầy ắp hơi thở cuộc sống, mà ở đó những nhân vật chính là Tiêu Nại, là Vy Vy, là Ngu Công, là Hiểu Linh, Nhị Hỷ… là chính chúng ta – những con người trẻ với đầy nhiệt huyết sống. Trải qua rất nhiều sóng gió, cả trong game lẫn cuộc đời thường, tình yêu của họ ngày càng sâu sắc, Vy Vy về ra mắt gia đình Tiêu Nại, và kết quả là một happy ending, một hạnh phúc như trong mơ. Đọc Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, ta vừa mong chờ, dự đoán lẫn hồi hộp những tình tiết của truyện, nhưng nhiều khi lại bật cười, nhiều khi lại thấy sống mũi cay cay. Đọc Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, ta có thể thấy tình yêu online, hay game online không chỉ hoàn toàn là những giá trị ảo, mà đôi khi đó cũng là những phương tiện để chuyển tải những cung bậc cảm xúc của tình yêu, của những giá trị rất nhân văn của đời thực. Anh Có Thích Nước Mỹ Không? Cuốn tiểu thuyết của tác giả Tân Di Ổ đã làm rung động hàng triệu người đọc giống như một thước phim khắc ghi lại tuổi trẻ đầy sôi nổi, nhiệt huyết nhưng cũng nhiều nước mắt của mỗi người. Năm 2013, Anh có thích nước Mỹ không? được chuyển thể thành phim điện ảnh Gửi tuổi thanh xuân do Triệu Vy đạo diễn. Cô gái 18 tuổi mơ mộng Trịnh Vy quyết định thi vào Học viện Kiến trúc của thành phố G vì một lời hẹn ước với Lâm Tĩnh - anh chàng sống cùng khu tập thể, hơn cô 5 tuổi, nhưng rồi anh sang Mỹ mà không một lời từ biệt, bỏ cô ở lại với bao câu hỏi ngổn ngang. Khi nỗi đau Lâm Tĩnh để lại cho cô dần nguôi ngoai, Trịnh Vy ngã vào cuộc tình sinh viên tươi đẹp với Trần Hiếu Chính, người có thành tích học tập vượt trội trong trường. Nhưng rồi nước Mỹ lại một lần nữa "cướp" đi người cô yêu. Thời gian vẫn trôi, con người vẫn phải sống, Trịnh Vy mạnh mẽ tiếp tục bước tiếp con đường mình phải đi. Từ một Trịnh Vy sốc nổi, bốc đồng, bừa bãi đã trở thành thư ký Trịnh điềm đạm trong giao tiếp, cẩn trọng trong công việc. Cô lao vào các cuộc hẹn hò vô định, trước những chàng trai xa lạ, cô luôn có một câu hỏi "kinh điển" "Anh có thích nước Mỹ không?" Hạ Chí Chưa Tới Đối với những khán giả muốn tạm quên đi cảm giác tiếc nuối, day dứt cho một thời thanh xuân tươi đẹp đã qua, thì tác phẩm Hạ Chí Chưa Tới là một sự lựa chọn khá phù hợp. Qua lời kể của Lập Hạ, thời thanh xuân tươi đẹp mà cô trải qua cùng nhóm bạn đã được khắc họa một cách rõ nét. Đó là khoảng thời gian chứa đựng những kỷ niệm trong trẻo và tươi đẹp nhất. Thế nhưng, Hạ Chí Chưa Tới không chỉ toàn những hồi ức vui vẻ. Nó còn nhắc đến mối tình đầu lãng mạn nhưng cũng đầy nuối tiếc của chàng trai yêu hội họa Phó Tiểu Tư và cô gái trong sáng Lập Hạ. Thêm vào đó, bộ phim cũng mang đến một hiện thực vô cùng thực tế mà những người trẻ hiện đại đều sẽ phải trải qua. Sau khi tốt nghiệp, mỗi người đều có những con đường riêng với những biến cố của cuộc đời khiến bản thân phải chấp nhận và trưởng thành. Vậy nên, tình bạn khăng khít ngày nào lại trở nên vô cùng mong manh. Hạ Chí Chưa Tới mang tới cho khán giả một thông điệp vô cùng sâu sắc Thanh xuân dẫu có nhiều nuối tiếc, sai lầm hay dang dở nhưng vẫn luôn là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người. Sau tất cả, dẫu có nhiều tổn thương, chúng ta vẫn sẽ trưởng thành và trở thành những người hoàn hảo nhất có thể. Kết Tuổi thanh xuân nói ngắn cũng chẳng ngắn, nói dài cũng chẳng dài. Thanh xuân đó, chớp mắt một cái, đã vụt bay đi mất, chỉ còn sót lại trong ký ức của mỗi người, chỉ còn là những tiếng thở dài tiếc nuối và đầy hoài niệm. Thanh xuân đó, đơn thuần biết mấy, đẹp đẽ biết mấy, đã gói hết tất cả những ngây thơ và mơ mộng của chúng ta. Hãy trân trọng những phút giây đáng quý của tuổi trẻ, hãy sống cháy bỏng với đam mê, hãy yêu hết mình vì tuổi trẻ của con người chỉ có một lần trong đời! Tổng Hợp Bởi Phương Hoa - Bookademy - Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV tiếng Anh hoặc Việt về [email protected] Một bộ phim remake quá thành công trong lịch sử phim Việt remake đó giờ! THÁNG NĂM RỰC RỠ Một bộ phim remake quá thành công trong lịch sử phim Việt remake đó giờ! Thiệt tình lúc ra rạp mình cũng không trông mong gì nhiều lắm đâu, vì tình hình remake phim Hàn của nước mình hơi không được khá lắm. Thế nhưng Tháng Năm Rực Rỡ thật sự làm mình quá bất ngờ. Nội dung phim chủ yếu kể về một nhóm bạn - Ngựa Hoang của 6 cô gái vô cùng thân thiết, nhưng sau đó đất nước bạo động, mỗi người xa cách một phương trời. 30 năm sau, Hiểu Phương Hoàng Yến Chibi tình cờ gặp lại Mỹ Dung Thanh Hằng trong bệnh viện, mừng mừng tủi tủi chưa được bao lâu thì Hiểu Phương bàng hoàng đau đớn khi biết được tin Mỹ Dung bị ung thư, chỉ còn sống chưa đến 2 tháng. Ước nguyện cuối đời của Mỹ Dung là được tìm lại 4 cô bạn thân thuở xưa.... Không bàn đến kịch bản gốc nữa ha, vì mình cũng chưa coi bản gốc Sunny, mình chỉ muốn nói đến cảm nhận của mình khi xem phim này thôi, thì có lẽ chỉ có thể thốt lên 3 chữ Quá! Dễ! Chịu! Thật đấy, lâu lắm mới có một phim Việt làm mình thấy dễ chịu kinh khủng như vậy, vì Giọng nói Quả thật trước giờ thứ mình sợ nhất của phim Việt không phải là kịch bản dở, mà là giọng của các diễn viên khá giả, kiểu hơi bị làm lố, điệu hoặc nghe chói tai quá ý. Thế nhưng Tháng Năm Rực Rỡ không hề như vậy, giọng của các diễn viên rất vừa phải, ấm tai, nếu không muốn nói là giọng Bắc của Hoàng Yến Chibi nghe dễ thương thôi rồi, giọng của Thanh Hằng nữ_thần_của_lòng_em thì bao trầm ấm, giọng Jun Vũ rất soang, hay giọng của trai đẹp Tiến Vũ như rót mật vào tym chang ”> Thậm chí trong nhóm Ngựa Hoang còn một bạn được mệnh danh là “thánh chửi thề”, nhưng bản chửi nghe rất “duyên”= Kiểu không khiến người nghe khó chịu mà cảm thấy rất hài, rất thật. Trang phục Chời hỡi, đây là thứ khiến mình mê mệt nhất phim. Tháng Năm Rực Rỡ lấy bối cảnh những năm 1970 - 2000 và cảnh quay chủ yếu là ở Đà Lạt. Gái Đà Lạt thì nổi tiếng xinh rồi, và qua bàn tay của stylist thần thánh 2018 lội ngược dòng retro lại thì càng thêm bắt mắt người xem kinh khủng Mạn phép dự đoán không sớm thì muộn phong cách thời trang xinh cực trong TNRR trước sau gì cũng hot lại cho xem=. Nói chung là trang phục trong phim rất màu sắc, nhưng không hề kệch cỡm mà tạo cảm giác siêu fresh cho người xem. Kín đáo, thanh lịch nhưng đầy chất thời trang. Nhạc phim Nhạc phim hay thôi rồi luôn quý dị ơi. Nghe bảo dàn cast trong phim tự hát luôn, mà vậy thì quá tuyệt, có một đoạn Hoàng Yến Chibi vừa nhún nhảy dưới mưa vừa xoay dù vừa hát, giọng ngọt tới mức thề phải về nhà down ngay bài đấy replay 800 lần trong ngày! Chưa kể là lời các bài OST trong phim cực phù hợp tâm trạng, lời rất ý nghĩa và vang lên cực đúng chỗ. Nhiều lúc nghe nhạc mà muốn rơi nước mắt luôn vì thấy nó quá hợp với diễn biến câu chuyện đang diễn ra. Tình tiết Tình tiết phim đan xen giữa năm 2000 và năm 1970, thế nhưng mạch phim làm rất hợp lý, không khiến người xem nhức não hay khó chịu gì vì bị cắt ngang và quay tới quay lui như thế. Nội dung tuy đơn giản nhưng lại rất gần gũi và đời thường, mình dám cá là 100 người thì đến 99 người đã từng có/ bắt gặp những tình huống như thế ngay xung quanh mình, thế nên khi xem Tháng Năm Rực Rỡ mình luôn rất nhập tâm vào phim, vì cảm giác như đang nhìn thấy lại một thời thanh xuân rực rỡ và đáng nhớ của chính mình vậy! Diễn viên Dàn cast lúc bé và lúc lớn là cả một sự tâm huyết đáng khen cực kỳ của đạo diễn và ekip. Đẹp thôi rồi và quan trọng là siêu hợp tính cách nhân vật luôn. Nhất là nữ thần Thanh Hằng của chang, chị đẹp tới mức coi phim có 1-2 tiếng mà chang không dưới 800 lần gào thét “Chị ơi, đẹp quá! Đẹp xuất sắc!! Chị ăn gì đẹp hết phần thiên hạ vậy!!!” Diễn xuất Chời ơi đây là cái đáng khen nhất của Tháng Năm Rực Rỡ luôn nè. Lâu lắm mới thấy một phim mà từ nhân vật chính đến nhân vật phụ đều diễn tròn vai, thậm chí là bùng nổ như thế. Diễn viên cực đẹp, nhưng không hề có ai là một bình hoa di động trong này đâu nhé. Mọi người diễn mượt tới mức như thể họ chỉ đang đi, đứng và thể hiện lại mọi hành động ngày thường của mình thôi ấy. Mượn tạm lời nhận xét của một người chị đi coi cùng mình là Hay hơn cả bản gốc Sunny. Vì bản gốc Sunny không khiến chỉ khóc nhiều thế, nhưng bản này thì hay và cảm động đến độ chị ấy không cầm nổi nước mắt ngay từ những phút đầu phim luôn. Riêng mình thì vì chưa coi Sunny nên thật không dám so sánh, ai xem cả 2 bản rồi cho mình xin nhận xét cái nhé 3 Ah, hãy yên tâm là nói dậy thôi, chứ phim không hề bi lụy khiến mọi người cái thấy tâm trạng nặng nề hay u uất gì khi xem đâu nha. Phim có thể lấy nước mắt của bạn, thì cũng bù đắp bằng 10 lần tràng cười cực sảng khoái khi xem á. Túm lại Tháng Năm Rực Rỡ chính xác là một hồi ức thanh xuân cực đáng để bạn bỏ tiền ra xem. Đi với một nhóm bạn thân là thích hợp nhất luôn. Đặc biệt là những ai đã tạm biệt mái trường trường học được vài ba năm rồi thì càng nên đi xem nè, hãy tin chang, đi coi một lần sau kiểu gì cũng nằn nì đám bạn thân đi coi lần 2, lần 3 cho xem ”> Cuốn truyện "Những tháng năm rực rỡ" kể về Ah Reum, cậu bé 17 tuổi mang vẻ già nua của ông lão 80 do mắc hội chứng lão hóa đang xem Những năm tháng rực rỡAe Ran Kim,tốt nghiệp khoa Biên kịch Đại học Nghệ thuật quốc gia Seoul, chủ nhân của nhiều giải thưởng văn học Hàn Quốc danh giá như giải Lee Hyo-seok, giải Shin Dong-yeop, giải Lee Sang…Đặc biệt, năm 2005, tập truyện ngắnBố ơi, chạy điđã giúpAe Ran Kim trở thành nhà văn trẻ nhất từng nhận giải thưởng văn học Hankook Ilbo uy tín đầy thuyết phục khi mới 25 tuổi và được đánh giá là cây viết trẻ tài năng của làng văn học Hàn tác phẩm của Ae Ran Kim tập trung vào hình ảnh con người trong cuộc sống hiện đại, đưa ra cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi của xã hội, nhưng đủ khéo léo, thuyết phục và nhận được cảm tình của độc tháng năm rực rỡkể về mộtcâu chuyện cảm động xoay quanh tình cảm, sự yêu thương giữa các thành viên trong gia đình kỳ lạ có bố mẹ trẻ nhất và đứa con già nhất hẳncũng đã quen thuộc với các khán giả Việt Nam qua bộ phim cùng tên doSong Hye Kyovà Kang Dong Won thủ chuyện được dẫn dắt bởi giọng kể của Ah Reum, một cậu bé tuy mới 17 nhưng đã có hình hài của cụ ông 80. Những nỗi đau mà em và gia đình phải gánh chịu đôi khi được bộc lộ qua giọng văn ngây ngô và góc nhìn trong sáng, có lúc thốt lên những câu hỏi khiến người ta khó thốt nên lời.“Bố mẹ có tôi khi mới mười bảy nay tôi vừa tròn mười chẳng có cách nào để biết chắc tôi có thể lớn lênthành mười tám hay mười chín tuổi hay đó không do chúng tôi định duy nhất chúng tôi biết, là thời gian không còn nhiều.”Ah Reum mang trong mình căn bệnh quái ác, em không biết liệu còn có thể đón sinh nhật tiếp theo. Nhưng trái tim yếu ớt chưa lúc nào thôi háo hức rộn ràng trước vẻ đẹp của cuộc sống, ngôn từ, tình cảm gia đình, cùng chút rung động đầu đời với “cô bạn” qua thư… Và cuộc sống, dẫu ngắn, dẫu dài, vẫn là những tháng năm rực rỡ trong quãng thời gian cậu "tồn tại".Xem thêm Hướng Dẫn Tưới B1 Cho Lan Vào Thời Điểm Nào? Hướng Dẫn Tưới Cây Hoa Lan Bằng Vitamin B1Nhìn những đứa trẻ bằng tuổi, cậu bé Ah Reum không khỏi chạnh lòng.“Những đứa trẻ cứ lớn nhanh như tôi thì già đi trông thời gian một tiếng với ai đó, đối với tôi như một ngàyvà một tháng đối với người khác lại là một năm với giờ tôi còn già hơn cả bố nhìn vào tôi để thấy được khuôn mặt lúc ông tám mươi tuổi. Còn tôi nhìn vào bố để bắt gặp hình ảnh khi tôi ba mươi tư. Có một sự đối lập, phản chiếu giữa một tương lai chưa đến và một quá khứ chưa và bố tôi thường hỏi nhau rằngLàm bố mẹ ở tuổi mười bảy có phù hợp hay không?Mất đứa con ở tuổi ba tư có phù hợp hay không?”Cha mẹ cậu dường như đâu đó trong tiềm thức vẫn mắc kẹt ở tuổi 17 lúc sinh ra cậu, nhưng chắc chắn họ biết cách yêu thương cậu hơn ai hỏi tôi rằng“Nếu được sinh ra lần nữa thì con muốn trở thành gì?”Tôi đã dõng dạc trả lời“Thưa bố, con muốn trở thành bố ạ.”Bố tôi hỏi tiếp“Còn rất nhiều điều khác tốt hơn, tại sao con lại muốn là bố?”Tôi thoáng bối rối nhưng vẫn nói rằng“Bởi vì con muốn biết tấm lòng của bố sau khi sinh con ra đời.”Bố tôi phẩmNhững tháng năm rực rỡ từng lấy đi nước mắt của hàng triệu độc giả. Khi gấp lại cuốn sách, qua những lời tâm sự của nhân vật chính, bạn đọc sẽ quý trọng, thêm yêu cuộc sống của chính bản thân mình.***Bố mẹ có tôi khi mới mười bảy nay tôi vừa tròn mười chẳng có cách nào biết chắc tôi có thể lớn lên thành mười tám hay mười chín tuổi hay đó không do chúng tôi định duy nhất chúng tôi biết, là thời gian không còn đứa trẻ cứ lớn nhanh như tôi thì già đi trông thời gian một tiếng với ai đó, đối với tôi như một một tháng đối với người khác lại là một năm với giờ tôi còn già hơn cả bố nhìn vào tôi để thấy khuôn mặt mình khi tám mươi tuổi. Còn tôi nhìn vào bố để tìm hình ảnh khi tôi ba mươi tư. Có một sự đối lập, phản chiếu giữa một tương lai chưa đến và một quá khứ chưa và bố tôi thường hỏi nhau rằngLàm bố mẹ ở tuổi mười bảy có phù hợp hay không?Mất đứa con ở tuổi ba mươi tư có phù hợp hay không?§Bố hỏi tôi rằng“Nếu được sinh ra lần nữa thì con muốn trở thành gì?”Tôi đã dõng dạc trả lời“Thưa bố, con muốn trở thành bố ạ.”Bố tôi hỏi tiếp“Còn rất nhiều điều khác tốt hơn, tại sao con lại muốn là bố?”Tôi thoáng bối rối nhưng vẫn nói rằng“Bởi vì con muốn biết tấm lòng của bố sau khi sinh con ra đời.”Bố tôi đây là câu chuyện về một cặp cha mẹ trẻ nhất và một đứa con già nhất.“Mỗi khi một ngọn gió thổi qua, vốn từ vựng ít ỏi trong tôi lại xáo trộn dữ dội. Giống như những chú cá bị hong khô trong chính làn gió biển mặn mòi, những từ ngữ đó khiến tôi thấy thể tích cơ thể mình như đang bị thu nhỏ lại giữa một không gian cứ rộng ra mãi. Hồi nhỏ, tôi hay tập viết lại tên các sự vật mà tôi học phát âm lần đầu. Đây là “tuyết”, kia là “đêm”, đằng xa là “cái cây”, dưới chân có “đất”, “tang sin”* nghĩa là “bạn”... Tôi tập làm quen với cuộc sống bằng âm thanh, rồi sau đó mới dần dần tập viết lại từng âm tiết một. Cho đến bây giờ, đôi khi tôi vẫn thấy ngạc nhiên rằng mình đã biết đến tên các sự vật theo cái cách như thế.”Thuở nhỏ, tôi nói ríu ran suốt cả ngày. “Mẹ ơi, cái này là cái gì thế ạ? Cái kia là cái gì hả mẹ?” Tôi cứ nói luôn miệng như vậy khiến mọi người xung quanh phải chóng mặt với tôi. Mọi cái tên đều trong sáng và nhẹ nhàng đến mức chẳng thể dính được vào sự vật. Và tôi thì cứ hỏi đi hỏi lại những điều hôm qua tôi đã nghe, hôm kia tôi đã học, như thể mới lần đầu tiên. Chỉ cần tôi đưa ngón tay lên chỉ, là những từ ngữ, những âm thanh lạ lùng đó lại đua nhau rớt ra khỏi miệng mọi người trong nhà tôi. Dường như khi tôi cất tiếng hỏi thì thứ gì đó sẽ chuyển động giống như là cảnh vật đung đưa trong gió vậy. Vì thế, tôi khá là thích thú câu hỏi “Cái này là cái gì?” Thậm chí tôi còn thích câu hỏi này hơn cả câu trả lời của mọi người.“Bi” thì là mưa, “nat” thì là ban ngày, “yeo-rưm” thì là mùa hè... Mỗi ngày trôi qua tôi lại học được kha khá từ vựng. Có những từ tôi hay nhắc đến và cũng có những từ tôi chẳng sử dụng bao giờ. Người ta bảo rằng cứ gieo thứ gì xuống mặt đất thì ắt sẽ có cái gì đó khẽ cựa mình nhô lên như mầm cây. Khi tôi gọi “yeo-rưm” là mùa hè, dường như tôi có thể sở hữu nó. Tôi tin như vậy và còn hỏi nhiều hơn. Cái này gọi là “đất”, cái này gọi là “cây”, còn đây nữa là “bạn”... Cái này, cái kia, cái đó, mọi thứ cứ lặp đi lặp lại và chuyển động theo nhịp hơi thở của tôi. Nếu tôi phát âm từ “kư-keot” cái đó, tôi cảm thấy một vòng tròn đồng tâm bắt đầu mở rộng ra từ âm thanh “cái đó”. Thỉnh thoảng tôi còn cảm thấy nó to lớn như thế giới của tôi giờ tôi đã biết gần hết những từ cần thiết cho cuộc sống của tôi. Điều quan trọng nhất có lẽ là những từ đó đo đếm được độ rộng lớn của cái thế giới bên ngoài cứ ngày một thu nhỏ cơ thể của tôi. Khi nói từ “gió”, tôi mường tượng ra hàng nghìn phương hướng thay vì chỉ là bốn phương. Khi nói từ “phản bội”, tôi thấy mình như đang đuổi theo bóng cây thánh giá cứ đổ lúc một dài hơn dưới ánh hoàng hôn. Khi gọi tiếng “bạn”, tôi như đang thăm dò một vùng đất bằng phẳng, ẩn giấu chiều sâu thăm thẳm, tựa như có lớp tuyết phủ che lấp một khe hở sâu bên dưới. Dường như đó cũng là việc khó khăn nhất trên đời này. Gió vẫn cứ thổi như thế, và tôi, từ khi sinh ra chưa từng một lần được trẻ. Vậy nên, đương nhiên là những lời tôi nói cũng vậy thôi.

những tháng năm rực rỡ review