Mình bán Ra Bờ Suối Ngắm Hoa Kèn Hồng (Truyện Dài-Nguyễn Nhật Ánh). Giá cuối không mặc cả nhé 108,300đ không mua lượn. Mình bán Ra Bờ Suối Ngắm Hoa Kèn Hồng (Truyện Dài-Nguyễn Nhật Ánh). Free Shipping Worldwide. Site. Language.
Tổng hợp truyện Allsoo new zealand uc thai lan chi thich nuoc nao noi binh yen nhat jensoo #dammy #hiendai #langman #ngontinh #nguoc #sung #xuyênkhông #đammỹ Em là của tôi 18+ ( CHAELISA + Jensoo)
Truyện Sắc Nước Hương Trời - Chương 40. Tháng ba, thời tiết ấm áp, Tống Gia Ninh rời giường cũng không có khó khăn như mùa đông, buổi sáng rửa mặt xong, đi thỉnh an mẫu thân.
Truyện audio Mua Mạng Vợ Nhỏ kể về cuộc đời của An An khi gia đình sa cơ lỡ vận, phải chuyển về vùng quê nghèo sinh sống. Tại đây sự phân biệt giàu nghèo rõ rệt, kỳ quái với những hủ tục khó tin. Cuộc sống khó khăn, An An phải xin vào ở đợ cho một gia đình giàu có, và cuộc sống của cô bắt đầu sang trang mới.
Hom nay anh u` voi anh Thuan ve. Anh u` lu' gi dau, mat cong xuong cold storage mua nuoc, mua strepsil, mua robinson, mua do chuyen dien, cuoi cung toi luc di, quen het tro*n luon. Biet tui di vay la tui met lam hong. Sao noi check-in xong thi goi cho minh ma chang thay goi gi het. 4h bay, bay gio la` 3:25 roi.
QUYẾT ĐỊNH. PHÊ DUYỆT KẾ HOẠCH PHÒNG, CHỐNG DỊCH BỆNH TRUYỀN NHIỄM NĂM 2013 . BỘ TRƯỞNG BỘ Y TẾ. Căn cứ Nghị định số 63/2012/NĐ-CP của Chính phủ quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu t ổ chức của Bộ Y t ế;. Theo đề nghị của Cục trưởng Cục Y tế dự phòng - Bộ Y tế,
qRVEV. Nghĩa bơi được một đoạn cũng bắt đầu cảm thấy hơi mệt, cậu nghỉ tay sải một chút để lấy sức bơi tiếp, mục tiêu chính là nóc nhà của mình, có ra được đấy rồi tính chuyện gì mới tính. Bỗng Nghĩa thấy chiếc thuyền gỗ độc mộc của chú Lãm áp sát dần mình, chú mình trần dùng hết sức lực chèo thuyền đến chỗ Nghĩa, chưa tới nơi đã thấy chú quát lên – Đừng bơi nữa, chờ đấy chú đón. Lóp ngóp bò lên chiếc thuyền độc mộc, Nghĩa vừa thở vừa nói – Chú cho cháu ra nhà, bò ………………. Cháu phải cứu bò. Hướng mũi thuyền về phía nhà của Nghĩa, chú Lãm biết có cản cũng chẳng được, nó sẵn sàng bơi ra cơ mà – Bò nhà cháu chú kịp đưa vào trong làng gửi tạm rồi. Không phải lo. Ngửa mặt lên trời như trút được gánh nặng ngàn cân, Nghĩa cảm ơn – Cảm ơn chú, bò mà bị làm sao nhà cháu chết mất. Chú đưa cháu ra nhà, cháu xem có gì vớt được thì vớt. Sải mạnh tay chèo, chiếc thuyền nhỏ luồn lách né tránh những vật cản đi về phía nhà Nghĩa – Bố cháu có làm sao không? – Cháu cũng không biết nữa, thấy mẹ cháu bảo là qua cơn nguy kịch rồi. Mẹ cháu bảo cháu về bán bò mang tiền lên viện, dọn đồ lên gác xép. Vậy mà cháu chưa kịp làm thì đã thế này rồi. Tiếng chú Lãm thở dài, chú cũng không hỏi thêm gì. Chiếc thuyền nhỏ ghé mũi vào đúng phần nổi lên duy nhất của căn nhà cấp 4, là nóc. Nghĩa đảo mắt một lượt xung quanh nhìn mọi thứ, chỉ có vài thứ nổi lên mặt nước như mấy cái can nhựa, chai nước. Còn lại đều ở phía bên dưới. Nhặt được thứ gì thì nhặt, tất cả những thứ nổi ấy Nghĩa để lên thuyền, cũng chẳng có gì nhiều. Cậu thở dài – Chú Lãm ơi, làm thế nào bây giờ? Chú Lãm là người đã trải qua vài trận lụt như thế này rồi, bằng kinh nghiệm chú nói – Đành chịu chứ sao bây giờ, chỉ độ 3 ngày nữa là nữa sẽ rút đi một nửa, lúc đó vớt sau cũng được cháu ạ. – Thế thì thóc, gạo, khoai, ngô mọc mầm hết rồi. Không được, cháu phải vớt được thứ gì thì được. Vừa nói vừa làm, Nghĩa hì hục mò tay xuống mái nhà lột ra 2 tấm proxi măng để lấy chỗ lặn xuống nhà. Chú Lãm biết tính Nghĩa, ít nói trầm tính những rất cương quyết, nếu không làm thì thôi mà đã làm là sẽ nỗ lực hết mình. Thế nên chẳng còn cách nào khác là đành giúp thằng cháu. Sau một hồi thì một lỗ lớn chừng 2 mét vuông cũng lộ ra. Nghĩa canh chừng phỏng đoán nơi để gạo, nơi để khoai, nơi để ngô rồi lấy một hơi thật sâu rồi nhảy ùm xuống. Khoảng cách từ mái đến sàn nhà chỉ khoảng gần 3 mét, cũng không phải là quá sâu đối với khả năng của người dân làng ven sông này, nước trong nhà vì có 4 bức tường che chắn nên cũng rất tĩnh, không khó để lặn. Chỉ là sức nhịn thở được lâu hay chóng thôi. Lần thứ nhất Nghĩa ngoi lên trên tay cầm một cái thùng gạo bằng nhựa – Chú vứt lên thuyền cho cháu, trời cũng hửng nắng rồi, phơi lại biết đâu vẫn còn ăn được, mới ngập có mấy tiếng thôi. Thế rồi cứ thế, cả chú Lãm cũng lặn theo, nói chung là vơ phải cái gì thì mang lên cái đó, từng bắp ngô, từng củ khoai, từng cái nồi, cái chảo, từng cát bát chiếc đũa, từng cái chăn cái gối. Những đồ rời, đồ nhỏ đều được hai chú cháu hì hục vớt lên. Cũng phải đến gần trưa mọi thứ mới xong, thuyền cũng chuyển vào bờ được 2 chuyến rồi, chuyến này là chuyến thứ 3. Trời trưa nắng lên tương phản với thảm nước bên dưới, nằm ngửa mặt lên trời nghỉ lấy sức một chút, nửa gói xôi sáng ăn chung với mẹ sáng nay đã hết veo từ lúc nào. – Hết rồi vào bờ thôi Nghĩa. Nghĩa lồm cồm bò dậy định lên thuyền vào đê nhưng trong lòng cậu vẫn còn khắc khoải một điều gì đó mà chưa thể rõ được, hình như là mình vẫn còn để quên một thứ gì đó rất quan trọng thì phải. Đứng trên mũi thuyền cậu vẫn không ngừng suy nghĩ. Thấy vậy chú Lãm hỏi– Còn gì nữa à? Vò vò đầu nghĩ ngợi rất sâu – Cháu cứ cảm thấy mình vẫn còn bỏ sót thứ gì quan trọng. ……………… À đúng rồi, chết rồi chú Lãm. Còn cái giấy báo thi của cháu. Và “ùm” một cái, Nghĩa nhẩy bổ xuống dòng nước rồi lặn một hơi xuống bên dưới, cậu vào nhà không phải bằng lối mái giống như vừa rồi mà vào bằng lối cửa chính. Nước đục ngầu nên không thể nhìn thấy gì, cậu chạm tay vào cái gì thì phán đoán ra vị trí mình đang bơi mà thôi. Vượt qua cửa chính, Nghĩa bơi về phía bên trái, đó là hướng cái bàn học và giường ngủ của mình. Vừa rồi chăn màn và sách vở đã mang hết lên rồi, nhưng còn tờ giấy báo thi đựng trong cái phong thư mà cậu mới nhận được do trường đại học Nông nghiệp gửi về thông báo số báo danh, ngày thi, địa điểm may là Nghĩa nhớ ra chứ chỉ để trong nước đến chiều thôi đảm bảo giấy sẽ tan trong nước. Sắp hết hơi vì quãng đường lặn khá xa, lại đã đuối sức do vật lộn từ sáng đến giờ thì cũng là lúc Nghĩa mò tay vào được cái ngăn bàn, quờ quờ tay thật nhanh để tìm cái phong bì. Trời cũng thương cho Nghĩa ngay lập tức tìm thấy, khi chiếc phong bì đã ở trong tay, Nghĩa chạm chân xuống mặt đất lấy đà rồi bật mạnh lên phía trên, không thể ra bằng đường cũ được vì như thế sẽ rất nguy hiểm bởi đường xa, Nghĩa chọn con đường ngắn hơn là mái nhà. Đứng trên nóc đón thằng cháu, thấy nó lặn lâu quá chú Lãm định phi xuống thì thấy đầu Nghĩa nổi lên, chú đưa tay kéo mạnh một phát để người Nghĩa ở hẳn trên nóc nhà – Tìm thấy không? Không đủ sức mà trả lời chú Lãm, Nghĩa chỉ gật đầu rồi vẩy vẩy cái phong bì. Cậu mở phong bì ra, ơn giời là tờ giấy báo thi mặc dù nhỏ tong tong nước nhưng không bị rách đi tẹo nào, nhưng hình như bị nhòe đi một ít thì phải.– Tốt rồi, thôi vào đê đi, ngâm nước lâu quá rồi. Đứng ở trên đê, bên cạnh là các đồ vật vừa vớt được ở nhà, Nghĩa nhìn lại một lần nữa cái chóp nhà của mình, bụng sôi ùng ục vì đói, người mệt như sắp lả đi. Vì bên cạnh có chú Lãm, có cả Trang nữa nên cậu không dám hét thành tiếng, người mà cậu đang nghĩ tới, đang trách cứ và hờn giận không biết giờ này đang ở phương trời nào, đang làm gì, có biết là gia đình đang gặp hoàn cảnh vô cùng khó khăn không. Âm thanh ấy vang lên văng vẳng trong đầu Nghĩa – Chị ơi! Giờ này chị đang ở đâu? ————- Đồ đạc sau khi tập hợp trên đê thì được mang về nhà chú Lãm ở trong làng, như đã nói ở chương đầu, chú Lãm có nhà ở trong đê nhưng dựng lều ngoài bãi chỗ mép sông để hành nghề đánh cá. Ngay buổi chiều hôm đó, Nghĩa vào làng gọi bà Hiên bán 1 con bò đực, lấy tiền xong Nghĩa đạp xe lên viện đưa cho mẹ. Tình hình bố cũng rất nghiêm trọng, không mất mạng nhưng có lẽ bố sẽ phải nằm liệt giường một thời gian. Mẹ nói, bố bị đột quỵ, liệt nửa người. Chắc chỉ 1 tuần nữa là bệnh viện sẽ cho bố về điều trị tại nhà. Trước khi Nghĩa từ bệnh viện về, mẹ cũng cho 500 nghìn để Nghĩa đi thi đại học. Mẹ nói mẹ rất thương Nghĩa nhưng không thể đưa Nghĩa đi thi được vì còn phải chăm bố ở viện, không có mẹ không 4 hôm nữa là thi đại học rồi, phải lên trước 1 hôm để nhận phòng thi, vị chi là còn 3 hôm. Nghĩa cũng chẳng còn tâm trạng mà ôn thi, kiến thức cũng cơ bản nằm trong đầu rồi. Điều cậu quan tâm lớn nhất lúc này chính là 3 sào ngô của mẹ, vị trí thì biết nhưng không nhìn thấy cả ngọn cây ngô, nước vẫn còn rất cao ngậm bủm hết rồi. Sáng ngày hôm sau, Nghĩa mượn thuyền của chú Lãm chèo ra ruộng ngô. Khi xác định đó là ruộng ngô nhà mình, Nghĩa cắm sào cố định con thuyền. Cậu quyết định bẻ ngô. Bởi nếu chỉ để ngô ngập nước thêm một hai ngày nữa là ủng, thối ngay. Ruộng ngô này là bao nhiêu công sức của mẹ, khi cậu ở viện mẹ cũng dặn phải bẻ giúp mẹ để bán. Nay hoàn cảnh gia đình khó khăn thế này, được đồng nào hay đồng ấy. – “Ùm”, Nghĩa nhẩy xuống nước rồi lặn nửa phút sau cậu ngoi lên, trên tay là 2 bắp ngô, đó là số lượng bắp của 1 cây. Cũng có cây chỉ ra 1 bắp thôi. Cứ làm liên tục như vậy, cứ lặn xuống, bẻ ngô, ngoi lên, vứt vào thuyền, đầy thuyền thì đẩy vào đề trải ra cho khô, lại đi vào, mệt quá thì nghỉ. Vậy mà 3 sào ngô Nghĩa cũng phải bẻ mất 2 ngày mới xong được, đấy là ngày hôm sau còn có chú Lãm lặn giúp nữa. Bình thường nếu bẻ lúc cạn thì chỉ độ nửa buổi sáng là xong đâu vào đấy. Khi những bắp ngô cuối cùng được chuyển lên mặt đê, nước từ quần áo vẫn nhỏ tong tong xuống nền đất đã bắt đầu săn săn lại vì mấy hôm nay trời nắng to sau một đợt mưa lớn thì Nghĩa thấy Trang đến, sau lưng còn khoác một cái balo, đi bên cạnh là cô Thắm mẹ của Trang – Nghĩa à, tớ bắt xe lên Hà Nội thi đại học đây, mẹ tớ đưa tớ đi. Lên trước 1 ngày để tìm nhà đứa nhìn nhau một hồi như thầm động viên nhau, Trang biết Nghĩa mấy hôm nay vất vả lắm nhưng cô chẳng giúp được gì nhiều, chỉ tranh thủ lúc nào đấy chạy ra bưng cái này, cất cái kia hộ được một tẹo thôi. Cũng không dám nói nhiều vì bên cạnh Trang lúc này là mẹ, hai đứa chưa công khai cho người lớn biết chuyện yêu đương – Ừ, Trang cố gắng thi tốt nhé. Ngày mai tớ mới đi cơ. – Thế ai đưa cậu đi? – Tớ đi một mình, mẹ tớ phải ở viện chăm bố rồi. Tớ đi một mình cũng được, không sao đâu, Trang cứ yên tâm. Trang thở dài một cái thườn thượt, cô thương bạn lắm, sắp đến kỳ thi quan trọng nhất của cuộc đời học hành rồi mà vẫn phải ngụp lặn bẻ ngô thế này, nhưng Trang cũng rất tin tưởng vào Nghĩa, với lực học của Nghĩa thì Trang tin rằng sẽ đỗ bất kỳ trường đại học nào của Việt Nam chứ đừng nói là đại học Nông nghiệp, không phải là trường có đầu vào cao– Ừ cậu cố gắng lên, phải đỗ đại học đấy. Thôi tớ phải đi đây, xe đến chợ rồi kìa. Kèm với đó là cái nháy mắt giấu giếm phụ huynh, Trang vẫn có lời hẹn nếu Nghĩa đỗ thì Trang sẽ để Nghĩa “đi xa” hơn những cái hôn. Chiếc xe Hải Âu mang Trang đi lên Hà Nội, đây là lần đầu tiên trong đời Trang đi lên Hà Nội. Cô gái bé nhỏ xinh đẹp ngoan ngoãn quê mùa này không biết được rằng chốn phồn hoa đô hội ấy, chốn giao thương hội tụ ấy sẽ làm cô thay đổi đi rất nhiều, liệu rằng Trang có đánh mất mình không? Liệu rằng Trang có giữ được mình để trở thành người của Nghĩa như lời cô đã hẹn hay không? Câu trả lời này đành phải chờ đến hồi sau mới có. Khói xe từ ống xả đen kịt cả một vùng trời, vậy là Trang đã đi trước 1 bước rồi. ———– 1 tháng rưỡi thấy tiếng chó sủa, cô Tươi cầm đèn từ trong nhà bước ra, lần này không phải tiếng chó sủa báo hiệu người chồng của mình mò mẫm về nhà sau đã say sưa, bởi lẽ ông Bừng chồng cô đang nằm trong giường, ông xuất viện cách đây hơn 1 tháng với kết quả chỉ thua cái chết, ông bị liệt nửa người, bán thân bất toại, mọi chuyện ăn uống, vệ sinh cá nhân đều một tay cô Tươi lo hết. Cô Tươi đang chờ Nghĩa về – Về rồi hả con?
Thế rồi những tháng cuối cùng của năm học cấp III cứ vậy mà trôi đi, Trang vẫn giận Nghĩa từ cái hôm ở trên đê đến giờ. Cô nàng không chịu đi sánh đôi cùng Nghĩa giống như mọi khi nữa. Vẫn là đi học cùng nhau nhưng kẻ trước người sau, Nghĩa cũng không phải là người khéo ăn khéo nói nên không tìm ra được cách để cô nàng nguôi giận, thành thử ra cậu cứ lẳng lặng mà đi sau bạn cho đến tận trường, rồi lại từ trường về tận nhà. Ngày này qua ngày nọ cứ thế mà trôi đi. Rồi khi tiếng ve kêu đinh tai nhức óc vang vọng cả một vùng quê mỗi khi trưa hè, hôm đó là cuối tháng 5, chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp, buổi trưa hôm đó tan học về, đến đầu lối rẽ xuống xóm Bãi, Nghĩa mới mạnh dạn tiến đến sát đít Trang mà nói bằng cái giọng run run – Trang ơi, cho tớ xin lỗi. Trang dừng lại một chút, cô nàng vẫn ôm cái cặp da gập đôi mầu đen trước ngực. Mà nói về ngực Trang một chút, giờ đây khi đã bước sang tuổi mười tám, đã gọi là vừa dậy thì xong, cặp vú của Trang đã lớn hẳn rồi, không còn chũm chũm quả cau non giống như hồi mới vào lớp mười, mà giờ đã to như quả bòng quả bưởi, chiếc cặp ép vào vú chỉ làm nó ép vào đôi chút, còn đôi môi đít đã núng nính lắc bên nọ, lư bên kia trông rất ra dáng phụ nữ rồi. Dừng lại chỉ một chút thôi rồi Trang đi nhanh hơn, nhưng trước khi bước đi cũng kịp nói câu hờn dỗi – Có coi người ta ra gì đâu mà đòi ……… xin lỗi. Tiếng ve kêu inh ỏi ở những cây bàng, cây phượng bên kia đê vọng về như cổ vũ tinh thần cho Nghĩa, cậu chạy thật nhanh lên sóng đôi với Trang, không để cô nàng thoát giống như lần trước nữa. Cũng chẳng biết có ông bà ông vải gì giúp sức mà Nghĩa mạnh bám vào bắp tay của Trang, ôi cái bắp thịt đàn bà sao nó mềm đến như vậy, Nghĩa rùng mình một cái vì cái cảm nhận đầu đời mang tính xác thịt. Bao nhiêu năm chơi thân với Trang, không phải là Nghĩa chưa từng chạm vào người Trang, có lần Trang đang đi học ốm, Nghĩa còn cõng về nữa cơ mà. Nhưng thời khắc này khác à nha, Nghĩa và Trang không còn là những đứa trẻ, cả hai đã lớn cả rồi, đã thực sự lớn rồi, mấy đứa bạn cùng tuổi đã có vài đứa lấy vợ lấy chồng. Trang cũng không khác Nghĩa là bao, cô cũng có thoáng giật mình run run khi bàn tay to bè rắn rỏi của Nghĩa chạm vào bắp tay thịt của mình, chiếc áo sơ mi mỏng manh nên cô cảm nhận rất rõ những bổi hồi bồi hồi từ phần va chạm nhỏ ấy. Rồi tiếng nói của Nghĩa vang lên bên cạnh như kéo 2 đứa dứt ra khỏi sự ngọt ngào thơ ngây – Tớ có mà ……………….. đừng giận tớ nữa. “Tớ có mà”, là có gì thì chỉ Trang và Nghĩa mới hiểu. Vừa rồi Trang nói “không coi người ta ra gì” và bây giờ Nghĩa trả lời “có mà”. Đấy là cách nói của ngày xưa ấy, cái hồi ấy người ta đối đáp với nhau bóng gió như vậy, chứ không như bây giờ, nếu như vào thời đại của năm 2019 này, có khi Trang sẽ hỏi “có muốn chịch người ta không mà …….. đòi xin lỗi”, và rất có thể Nghĩa sẽ không run run mà trả lời “Anh muốn chịch em lâu lắm rồi”. Hì hì hì, vui chút thôi. Trở lại với cái ngày cuối tháng năm ấy ở lối rẽ xuống xóm Bãi, sau khi nghe cậu bạn nói như vậy, tim Trang phải nói là loạn nhịp. Với Trang, Nghĩa vô cùng quan trọng, hay nói đúng hơn, Trang đã yêu Nghĩa rồi, điều đó không có gì phải bàn cãi, hoàn cảnh 2 đứa là tương đồng, lại cùng lớn lên, cùng có tuổi thơ “cởi trần tắm mưa” cùng nhau, đều có ngoại hình mà chúng bạn vẫn thường trêu là cặp “trai tài gái sắc”. Cái khoảnh khắc con tim đập thình thịch dưới vú trái ấy có lẽ chẳng bao giờ Trang quên. Nhưng con gái vẫn là con gái, dùng cái tay còn lại, Trang gạt tay Nghĩa ra khỏi bắp tay kia của mình, cô chuẩn bị co giò chạy về nhà, nhưng trước khi chạy vẫn kịp nói thật nhanh – “9 giờ tối nay gặp nhau ở đê, chỗ bụi tre già”, nói xong Trang chạy mất để lại một Nghĩa thẫn thờ cho tay lên đầu gãi gãi.———— Tối nay bố lại địt mẹ. Tiếng cọt kẹt xen lẫn tiếng ú ớ, tiếng pạch pạch ở trong buồng làm Nghĩa không thể tập trung học bài, cuộc hẹn với Trang thì chưa đến. Vô tình cậu chạm tay xuống đũng quần mình, trời ơi là trời, tại sao dương vật mình lại cứng, là buồn đái hay là vì nứng vậy hả trời? Nghĩa xua đuổi ý nghĩ mình cương cứng vì nghe tiếng bố mẹ địt nhau trong buồng, tấm ri đô oái ăm lại thỉnh thoảng tung bay trong gió để Nghĩa nhìn thấy hai cái bóng người đang quấn lấy nhau ở trong kia. Nghĩa đổ tại do mình buồn đái. Nhưng sự thực là Nghĩa nứng vì tình dục. Cũng như những lần trước, mỗi lần bố mẹ làm tình trong buồng là Nghĩa lại tìm cách ra ngoài, như lần trước là đi đăng cá với chú Lãm, mà thường thường là vậy. Còn hôm nay thì kiểu gì cậu cũng phải đi rồi, còn hẹn với Trang nữa. Nghĩa rón rén bước lại gần phía buồng, cậu phải nói với mẹ một tiếng trước khi đi, không giống như lần trước trốn đi về bị mẹ quạt cho một Nghĩa gọi mẹ to dần – Mẹ ơi ………… mẹ ơi …………. Mẹ ơi! Chiếc giường gỗ ngừng phát ra tiếng cọt kẹt, một lúc sau mới có tiếng mẹ vỏng ra ngoài – Gì vậy Nghĩa ……………… uhm …………. học xong bài chưa ………. Uhm uhm? – Con học xong rồi, mẹ cho con đi đăng cá, nước bắt đầu lớn rồi cá to về. Ở bên trong cô Tươi và ông Bừng say mừng lắm, đang đến đoạn cao trào sắp lên đỉnh rồi thì bị con gọi từ ngoài vào, buồi ông Bừng vẫn đang ngập bủm trong cái lồn mọng nước của cô Tươi, nay nghe con nói vậy thì mừng không để đâu cho hết, cô Tươi muốn lắm được hét lên cho thỏa cơn tê lồn, cô nói nhanh – Uh, đi đi. Đăng xong thì về luôn, không được ngủ ở lều đâu đấy. – “Vâng ạ”, Nghĩa trả lời mẹ xong thì vọt ra sân ngay lập tức. Cậu khựng lại một chút vì tiếng “hự” từ trong buồng mẹ phát ra. Tiếp sau đó là tiếng pạch pạch liên hồi, và trước khi rời đi, cậu còn nghe rõ mồn một tiếng mẹ “Địt đi, con nó đi rồi.……. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”.————— Nói về đê sông một chút, chẳng biết từ bao giờ, từ khi Nghĩa sinh ra đã có con đê chạy qua làng rồi. Nghe các ông bà kể thì con đê này đã có từ rất lâu, có lẽ là từ thời phong kiến cách đây mấy trăm năm, rồi qua từng năm tháng, qua từng mùa lũ mà người dân mỗi thời kỳ đều đắp rộng, đắp to ra thêm một tẹo. Con đê cũng duyên dáng mà uốn lượn theo dòng sông. Mặt đê là đường đất, nếu khô ráo thì đi lại tạm được, còn hôm nào mà mưa thì bùn đất nhão nhoét rất khó đi. Triền đê hai bên đều trồng cỏ, vừa là để tránh xói mòn đất, vừa là chỗ chăn thả trâu bò. Ở chân đê phía đằng sông thì trồng thêm một hàng tre, nó có tác dụng bảo vệ đê mỗi lần nước lũ lên, làm nhiệm vụ chia con sóng lớn thành các con sóng nhỏ. Chỗ Trang hẹn Nghĩa là chỗ này, chính là chỗ mà buổi chiều nhập nhẹm hôm nọ đôi bạn ngồi, chỗ đê nhìn xuống một bụi tre già nhất ở đây, nó già đến nỗi thân cây tre đã chuyển sang mầu vàng sắp đến ngày Rằm, trăng hôm nay sáng vằng vặc đủ để nhìn rõ mặt người. Nghĩa đến nơi hẹn sớm, chưa 9h nhưng đường vắng lắm, ở vùng quê này là vậy, cứ khi nào ông mặt trời đi ngủ, ông trăng lên là con người cũng tìm về với giường ngủ, mà thực ra muốn đi chơi cũng chẳng có chỗ nào mà chơi cơ. Nghĩa đứng trên đê nhìn về phía sông Hồng, gió vẫn lồng lộn thổi vù vù làm tóc cậu bay bay. Trên sông, thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy ngọn đèn bão treo trước mũi thuyền những con tầu chở cát, chở gỗ, chở hàng nông sản xuôi ngược. Năm nay nước lên sớm hơn mọi năm đến cả tháng, nước sông đã lên cao mem mép bờ của đất bãi rồi. Mẹ bảo, Sông Hồng cứ độ chục năm thì sẽ có một năm nước lớn, và năm nay hình như nước lớn thì phải. Mãi cũng đến giờ hẹn, Nghĩa ngoảnh mặt về phía lối đi xuống bãi để ngóng Trang lên. Rồi thì một bóng hình quen thuộc xuất hiện, trên tay cầm một chiếc đèn dầu le lói. Đó là Trang.– “Nghĩa đến lâu chưa?”, Trang thổi tắt ngọn đèn dầu rồi ngồi xuống chiếc dép tổ ong ở cạnh Nghĩa. – Tớ vừa mới đến thôi. Rồi cả hai ngượng ngùng không nói với nhau câu nào. Cả bao nhiêu năm trời hai đứa cứ quẩn quanh bên nhau là vầy, ấy thế nhưng giờ phút này, giữa trời đêm bao la, giữa ánh trăng sáng vằng vằng, giữa tiếng gió sông Hồng thổi ào ào, giữa tiếng dế, tiếng ếch nhái kêu thì hai đứa lại như những người lần đầu tiên gặp mặt. Cũng phải thôi, đây là lần “hẹn hò” đầu tiên, là lần hẹn của đôi lứa. Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Trang và Nghĩa đã lớn rồi. Rồi thì cả hai như cùng đồng thanh – “ Nghĩa ăn cơm chưa?” – “Trang ăn cơm chưa?” Giờ này còn cơm nước gì, cả hai đã ăn và tiêu hóa xong từ lâu rồi, ấy thế nhưng ai ở trong hoàn cảnh này mới hiểu, khi con chim non run rẩy bên con bướm nhỏ xinh xinh cũng lẩy bẩy run mới hiểu được, họ chẳng biết nói gì, chẳng biết làm gì thì đành nói bừa một câu gì cả hai cùng cười, nụ cười chúm chím như bắp ngổ trổ râu đợt đầu, như quả dưa chuột vừa rụng hoa. – “Tớ ăn rồi”, Nghĩa nói trước. – “Tớ cũng ăn rồi”, Trang nói sau. Nghĩa muốn lắm được có lại cảm giác của buổi trưa ngày hôm nay, cảm giác được chạm vào thịt con gái. Ấy thế nên, trời xui quỷ khiến thế nào mà cho Nghĩa sức mạnh, cậu khẽ dịch mông lại để cánh tay mình chạm vào cánh tay cô ấy. Cả hai quay lại nhìn nhau một chút, dưới ánh trăng trông Trang đẹp lắm, khuôn mặt nhỏ nhắn với cái cằm nhòn nhọn, đôi mắt long lanh in hình ánh trăng, khuôn miệng rộng với đôi môi mỏng manh ươn ướt, đôi bím tóc tết đuôi sam vắt xuống lưng. Cả hai cảm nhận rõ sự run rẩy của đối phương, các cơ thịt chỗ chạm nhau cứ giật giật như bị một luồng điện con gái, phản ứng thay cho lời nói đồng ý, Trang để nguyên cánh tay mình như vậy không dám chuyển động. Cả hai cùng nhìn về phía sông, không gian như ngừng động, mỗi người một suy nghĩ nhưng có lẽ cả hai đang nghĩ về nhau. Mãi một lúc sau Trang mới ấp úng – Nghĩa này, thời gian vừa qua tớ cũng nghĩ nhiều về chuyện Nghĩa thi đại học Nông nghiệp. Tớ không giận cậu nữa đâu. Đó là mơ ước của cậu, tớ không thể vì ích kỷ bản thân mà ép cậu làm điều cậu không thích được. Còn gì hơn khi “bạn gái” hết giận chứ – Thật sao, vậy là cậu không giận tớ nữa hả, tớ …………. mừng lắm. Trang dẩu môi đôi môi cong làm Nghĩa nhìn chỉ muốn cắn – Tại sao lại mừng? Câu hỏi này khó à nha, Nghĩa không phải là kẻ mồm mép hoa lá cành, nhưng nói thật ra suy nghĩ của mình thì cậu lại thấy khó nói quá, thành ra ấp úng câu được không chăng– Tớ ……. Tớ ……… cũng chẳng biết ………. Chỉ biết là mỗi lần ……….. Trang giận ………. thì tớ ……….. buồn lắm. Lúc nào …….. cũng chỉ muốn Trang vui thôi. Tiếng Trang cười khúc khích bên cạnh, khi cô cười làm bầu ngực rung rinh lên xuống, làm cho cánh tay hai đứa chạm nhau được ma sát mạnh hơn. Trang chuyển cái dẩu môi lên thành cái cúi ngằm mặt vì e thẹn – Thật ………….. không? Nghĩa nhìn trộm xuống, lấp ló ở khoảng cổ là khe hở giữa hai vạt áo, Nghĩa vô tình nhìn thấy mờ mờ cái cuống vú mũm mĩm của Trang, chỉ bấy nhiêu thôi đã con chim cương cứng trở lại ở trong quần, hồi đó Nghĩa chưa có mặc sịp, chỉ có mặc quần đùi bên trong rồi quần dài bên ngoài. Cũng may trời không phải là ban ngày, nếu không Trang nhất định sẽ phát hiện ra buồi Nghĩa đã dựng lều đội quần muốn chui ra rồi.– Thật mà. Ngắt một cây cỏ ở gần dưới chân, Trang dùng một tay mân mê vuốt ve cho có việc làm – Tớ tin mà, Nghĩa không bao giờ nói dối tớ phải không? – Ừ, tớ chưa bao giờ nói dối Trang, tớ cũng hứa là sẽ không bao giờ nói dối Trang. Hai ngón tay út của hai đứa đã chạm nhau rồi, chỉ là cái chạm khẽ khàng thôi – Thật là không bao giờ nói dối không? – Thật mà. – Thế tớ hỏi câu này, Nghĩa phải trả lời thật, nói dối là tớ giận đấy. – Trang hỏi đi. Thì thầm Trang nói – Nghĩa ……. Nghĩa thấy tớ thế nào? Nghĩa ngẫm nghĩ một hồi để tìm ra được từ chính xác nhất nhằm diễn tả – Tớ thấy Trang rất ……… xinh gái. Khi Trang cười, tớ thấy …….. Trang xinh nhất. Nối tiếp vào câu trả lời của Nghĩa, Trang tấn công ngay, bởi cô biết tính Nghĩa mà, tính bạn ấy rụt rè, ít nói– Thế ……… Nghĩa có thích Trang không? Nghĩa trả lời ngay tắp lự, không chần chừ – Không! Vì tớ ……………. yêu Trang!
Trang web là trang dự phòng của trang web Trước dây còn có tên khác như vv..., đề phòng các trang trên bị nhà mạng chặn thì anh em có nơi mà đọc truyện. Phần 6 Chiếc xe Hải Âu uốn lượn theo hình con đê mang Nghĩa rời xa quê hương lên Hà Nội tìm hướng đi mới cho cuộc đời mình. Ngồi ở cái ghế sát với cửa sổ, trời vẫn còn tối vì mới là hơn 4 giờ sáng, Nghĩa nhìn về phía dòng sông Hồng, trên sông vẫn có những ngọn đèn nhỏ trên mũi thuyền, thỉnh thoảng tiếng còi tàu hú lên như muốn phá tan cái không gian yên ả lúc đêm tờ mờ sáng này. Cảm giác của Nghĩa lúc này ra sao? Chưa rời khỏi mảnh đất ấu thơ nhưng Nghĩa đã có cảm giác nhớ nó rồi. Người ta vẫn thường bảo, “quê hương là chùm khế ngọt”, là nơi chôn rau cắt rốn, là nơi ta sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm êm đềm. Trong sâu thẳm trái tim mỗi người đều có một “quê hương” riêng. Với Nghĩa, mảnh đất bãi ven sông đỏ ục phù sa này sẽ mãi mãi tồn tại trong tim. Khi chiếc xe vượt ra khỏi ranh giới của xã, xóm Bãi im lìm sắp khuất khỏi tầm mắt, Nghĩa mới ngoảnh lại gọi mẹ, nhưng đó chính là tiếng gọi quê hương – Mẹ ơi! Con đi là để trở về. Anh Cung ngồi bên cạnh đã ngủ tự lúc nào, anh cũng giống như đa số người trên xe, họ ngủ để còn lấy sức, khi mặt trời lên là họ lao vào cuộc sống mưu sinh rồi. … Bạn đang đọc truyện Mùa nước nổi tại nguồn Khi xe Hải Âu qua cầu Chương Dương, cuộc sống tấp nập bắt đầu hiện ra trong mắt Nghĩa, có lẽ từ bé đến giờ cậu chưa bao giờ chứng kiến cảnh người, xe đông đúc như bây giờ, đảo mắt khắp nơi háo hức nhìn như một đứa trẻ lần đầu khám phá món đồ chơi mới, lúc này anh Cung cũng đã tỉnh, mọi người trên xe đã lục tục chuẩn bị hành lý để xuống xe. Nghĩa ôm chiếc balo bộ đội trong lòng, xốn xang hỏi anh – Anh Cung ơi, Hà Nội đông nhỉ? Chẳng trách thằng em ở quê lần đầu tiên lên tỉnh, Anh Cung nhìn nó cười cười – Giờ vẫn chưa sáng hẳn đâu, tí nữa thì biết. Ha ha ha, lên thành phố rồi nhiều người không muốn về đâu, ở đây vui lắm, không như quê mình. Anh Cung tuổi cũng gần 30 rồi, anh cũng mới lên Hà Nội làm được khoảng 5 năm thôi, làm được 1 thời gian thì anh đón nốt chị Mận vợ anh lên Hà Nội làm luôn. Anh Cung trước ở quê có nghề thợ xây, còn vợ anh chỉ thuần làm nông, được cái hai vợ chồng đều có sức khỏe, chẳng thấy đau yếu lần nào nên công việc giờ cũng gọi là có tí ổn định. Hai đứa con của anh chị gửi ở quê cho ông bà nội trông, thỉnh thoảng anh chị về thăm các cháu. Đợt về này của anh Cung là do nhà có việc giỗ, anh về một mình, còn chị Mận vẫn ở lại làm. Xe đỗ ở một bãi đất rộng khoảng vài trăm m2, ở đó có vài chiếc xe khách kiểu kiểu như xe Hải Âu và vài chiếc xe tải chở hàng. Vừa đỗ xuống xe, anh Cung giải thích luôn, anh chủ đích giới thiệu những điều mới cho Nghĩa hiểu – Đây là một bãi xe tư nhân, xe chở hàng, xe chở khách đủ cả. Xe Hưng Yên quê mình nếu đón khách trả hàng khu vực này thì thường đậu ở đây. Sau này em muốn về quê, nhận hàng hay gửi hàng thì cứ ra đây là được hết. Trên mình mặc một chiếc áo vải kiểu áo lao động, cái quần thô màu bộ đội, đôi dép tổ ong, balo đeo ở đằng sau lưng, mọi thứ trước mắt đều khác xa so với tưởng tượng của Nghĩa về một thủ đô ngàn năm văn hiến, trái tim của cả nước Việt Nam. Nghĩa thấy những người xung quanh mình ai cũng tất bật làm một việc gì đó, tiếng gọi nhau ý ới, xa xa là tiếng chửi bới, tiếng người ta quát tháo om sòm. Người thì đông nhưng trông ai cũng lam lũ, vất vả, ăn mặc cũng nhang nhác giống như cậu – Đây là đâu hả anh? Nhấc nhẹ một bao tải khoai vắt ra sau lưng mình, anh Cung len lỏi khỏi đoàn người, Nghĩa theo sau, vừa đi anh vừa nói – Là quận Hoàn Kiếm quận trung tâm nhất của Hà Nội đấy, nhưng đây là đất bãi Sông Hồng, ở trong đê kia mới thực sự là Hà Nội. Còn nơi đây chỉ là nơi tập trung dân lao động, dân kiếm sống bằng nghề buôn bán thôi. Đi đi, bám sát anh vào. – Đất bãi giống xóm em á, sao người ta không trồng màu giống xóm em nhỉ? – Hà hà hà, đất bãi nhưng đất ở đây tấc đất tấc vàng đấy cu em ạ. Từ từ rồi tìm hiểu đi. Hai anh em đi bộ một đoạn để về khu nhà trọ của anh Cung, Nghĩa đọc các biển quảng cáo trên đường thì biết khu này khu Phúc Tân – Phúc Xá, đoạn đất bãi kẹp giữa cầu Chương Dương và cầu Long Biên. Rồi vào đến khu nhà trọ, có 2 dãy nhà tạm bợ hai bên, nhà bằng mái tôn, tường ngăn cũng bằng mái tôn nốt. Mỗi nhà có một cái cửa cũng bằng tôn, nói chung nhà ở dãy trọ này là bằng tôn khung sắt, hay dùng từ ngữ văn hoa thì gọi là cái xóm Lò Tôn. Mỗi bên dãy nhà có khoảng chục căn, ở giữa hai dãy nhà là một khoảng sân, vừa làm nơi sinh hoạt chung, vừa là lối đi, vừa là chỗ để xe đạp, xe máy, đồ dù lung tung đủ các thể loại. Giờ này hình như mọi người đã đi làm cả rồi, Nghĩa ngó ngơ thấy đa số các cửa nhà đều khóa ngoài. Anh Cung mở cửa một căn nhà ở gần cuối – Anh chị đang ở phòng này, chú ở tạm đây đến tối rồi chuyển sang phòng bên cạnh này, chiều người ta mới chuyển đi. Anh báo chủ nhà là chú thuê rồi. – “Két két”, tiếng cánh cửa sắt mở ra, bên trong chỉ rộng khoảng hơn chục mét vuông, ở bên ngoài kê một chiếc giường độ mét rưỡi, cạnh đó là một cái tủ quần áo bằng vải, trên giường có 2 cái gối và một cái chăn. Ở phía cuối nhà là một cái nhà vệ sinh. Nền nhà là đổ xi măng. Nói chung là cực kỳ đơn giản. Nghĩa hỏi khi không nhìn thấy chị vợ anh Cung – Chị đâu anh? Ném bao tải khoai vào gầm giường, anh Cung rót một cốc nước ở cái ấm đặt trên cái bếp ga sát lối vào nhà vệ sinh – Chắc chị mày tí nữa mới về. – Chị làm gì hả anh? – Phụ người ta bán hoa quả trong chợ Long Biên. Thường thường đi làm từ nửa đêm đến sáng hôm sau. Nghe anh Cung nói về thời gian đi bán hàng của vợ mà Nghĩa không hiểu mô tê gì, ai đời đi bán hoa quả lại chỉ bán đêm đến sáng, chẳng phải đêm người ta ngủ hết rồi hay sao mà mình còn đi bán hàng, ai mua – Sao lại thế à? Bán đêm thì ai mua? Anh Cung lắc đầu cười cười – Long Biên là chợ đầu mối hoa quả và các loại rau, người ta không bán lẻ đâu, hàng hoa quả ở các địa phương, ở Trung Quốc đều tập trung ở chợ này, từ đó các tiểu thương buôn bán ở chợ khác đến đây lấy về bán lại cho người ăn. Mà ở chợ nhiều việc làm ra tiền lắm đấy, chỉ sợ không có sức mà làm thôi. Nghe thấy chuyện kiếm ra tiền, Nghĩa mừng lắm, lên đây chủ yếu là để kiếm tiền – Vậy hả anh, những việc gì, em có thể làm được không? – Được chứ, bốc hàng, chuyển hàng, gánh hàng. Nhiều lắm, để từ từ xem thế nào rồi anh bảo chị mày hướng dẫn cho mà làm. – Vâng ạ. Còn anh làm gì? – Anh đi xây. Anh theo một đội thợ chuyên đi xây dựng các nhà dân. Nói chung việc cũng đều, công cũng cao, lại không vất vả gì lắm vì anh là thợ chính đứng hồi rồi. Nếu chú muốn học nghề thì theo anh, anh truyền cho. Trước mắt làm phụ, quen việc rồi thì tập xây, dần dần từ thợ phụ lên thợ chính. – Vâng, cái đó để từ từ rồi tính anh ạ. Nói chuyện một lúc thì anh Cung đi làm, để lại Nghĩa một mình trong nhà. Anh Cung nói Nghĩa cứ nghỉ ngơi ở nhà ngày hôm nay, ngày mai bắt đầu. … Bạn đang đọc truyện sex tại web Mận từ chợ đầu mối hoa quả Long Biên về nhà, lúc này là khoảng 9 giờ sáng. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ khoảng 12 giờ đêm Mận đi ra chợ phụ bán hoa quả cho bà chủ rồi đến khoảng 9, 10 giờ sáng là đóng cửa hàng về nhà. Như một số bạn đã biết, chợ Long Biên chuyên về hàng nông sản ở các địa phương và Trung Quốc, mặt hàng chủ yếu là hoa quả và rau. Mới lên Hà Nội được khoảng 3 năm thôi, nhưng nhờ sự chăm chỉ, nhanh nhẹn lại biết tính toán nên bà chủ của Mận rất tin tưởng và giao phó cho cô phụ trách riêng một cửa hàng chuyên bán các loại quả nhập từ Trung Quốc về. Mận cũng trạc tuổi chồng, tuổi 30 mặn mà nhất của đời con gái, người không cao lắm, hơi múp múp một chút, cặp vú và mông khá to trong khi vòng eo thì nhỏ, nói chung là khuôn người cân đối, khuôn mặt rất thu hút người khác phái vì có phảng phất nét gì đó dâm dâm. Nói vậy là từ khuôn mặt mà đoán thôi, chứ mọi người đừng nghĩ đi nơi khác, nhất là nghĩ xấu về Mận. Ừ thì Mận dâm, điều đó là sự thật, nhưng đó là chuyện bình thường của con người thôi, phụ nữ cũng như đàn ông, chuyện dâm là đòi hỏi sinh lý của cơ thể. Mận dâm nhưng lăng loàn, đĩ thõa là chuyện hoàn toàn không có. Anh Cung người cùng làng, hiền lành chất phát, lại chăm chỉ lao động, yêu vợ thương con hết mực, không có cớ gì để Mận phải có tư tưởng phát sinh ngoài ý muốn cả, hai vợ chồng lam lũ chăm chỉ làm ăn để kiếm tiền nuôi hai con ăn học ở quê. Trở lại với thời điểm Mận về nhà, vì chồng đã báo trước là có cậu em trong xóm Bãi lên Hà Nội làm ở nhờ một ngày rồi sẽ chuyển sang nhà bên cạnh rồi nên Mận cũng không bất ngờ lắm khi cửa phòng trọ của mình không có khóa ngoài. Mận biết giờ này chồng mình đã đi làm rồi. Tiếng kêu két’ của cánh cửa bằng tôn lại mở ra lần nữa, nhưng lần này nhẹ hơn vì người mở là bàn tay của một phụ nữ. Nghĩa nằm ngửa trên giường, cậu đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Mận nhìn nhìn vào giường, một chàng trai mười tám tuổi, khôi ngô, tuấn tú và nhìn rất khỏe mạnh đang nằm trên giường của hai vợ chồng. Chính cái giường này là nơi mà cô và chồng vẫn địt nhau hằng ngày. Cảm giác lạ lẫm trong người xuất hiện, đó là cảm giác thèm thuồng được làm tình, đó là phản ứng tự nhiên của người đàn bà 30 khi nhìn thấy một chàng trai tuổi vừa dậy thì nằm trên chiếc giường của chính mình, trong một không gian chỉ có 2 người. Không kìm nén được cảm xúc, Mận đảo mắt xuống háng của Nghĩa. Ôi giời ơi, trời như thử thách lòng người. Từ lúc biết yêu rồi làm vợ anh Cung đến nay, tự thấy bản thân mình chửa bao giờ có tơ tưởng đến một người nào khác, có lòng ham muốn một người đàn ông nào khác ngoài chồng. Nhưng sao hôm nay lạ thế nhỉ, trời cũng có nóng gì lắm đâu mà sao Mận thấy trong người mình cứ râm ran, cứ rạo rực, cứ cào cấu. Sao mình lại có một ước muốn dục tình nhỉ. Mình chỉ muốn nhìn trực diện vào cái vật đang ẩn dấu dưới vùng bẹn của cậu thanh niên đang ngủ kia, muốn xem buồi của chàng trai vừa mới lớn nó như thế nào, có trắng không? Có to không? Mùi có thơm không? Có nồng giống như của chồng không? Người ta ăn con gà cũng muốn ăn con gà trống choai chưa đạp mái lần nào, thịt nó mềm, thịt nó thơm, không dai mà lại ngòn ngọt. Vậy nên, thanh niên mới lớn hấp dẫn lắm, nhất là đối với đàn bà tuổi thành thục như Mận đây. Mận giật mình vì vừa mới suy đoán cậu thanh niên kia không mặc sịp, chỉ có không mặc sịp, rồi chắc là trong khi ngủ đang có giấc mơ mặn nồng gì đó nên buồi mới cửng tếu chổng ngược lên như thế này. Nếu không có cái quần dài, chắc có lẽ chỉ cần ghé đầu xuống một tí là có thể nhìn thấy được con cu bên trong rồi. Tiếc quá đi mất thôi. Rồi Mận bất giác động tay vào đũng quần mình theo phản xạ ngứa muốn gãi, cô lẩm bẩm trong miệng – Chết thật, tự nhiên mình lại… nứng mới đểu chứ. Là con người mà, giữa ham muốn và hành động lại là một khoảng cách mà không phải ai cũng yếu lý trí để chỉ hành động theo ham muốn, theo đòi hỏi của cơ thể. Mận cũng vậy, cô không phải là người dễ dàng xa đà vào những chuyện dục tình. Nhất là cậu thanh niên này lại là người cùng làng, người mà chồng cô vừa mới dẫn vào nhà. Cô không tiến tới, không lột quần cậu thanh niên ra mà ngậm miệng vào cái buồi, không dám lột bỏ bộ quần áo mặc trên người để trần truồng trước một thanh niên lạ, không dám mở cái cửa lồn õng nước để cho cái buồi được chọc vào. Thực sự là không dám, mặc dù cơ thể thì muốn lắm rồi. Cô tin chắc rằng, nếu mình làm vậy thì cậu thanh niên có cái buồi cửng tếu kia cũng không có cách nào mà từ chối, cô tự tin với khuôn mặt mình, với bầu vú sừng trâu chóp nón, với cái eo chiết thon gọn, với bờ mông đầy đặn núng nính, với cái mu lồn phôm phốp lông, với cái lồn đỏ au biết co biết bóp dữ dội của mình thì một thanh niên mới lớn chỉ như một con thỏ non đứng trước một con hổ cái mà thôi. Mận đi thật nhanh vào trong nhà vệ sinh ở phía cuối căn phòng trọ, cô lột bộ quần áo đi làm mặc trên người rồi dùng gáo múc nước dội lên người, dội cho trôi hết đi cái mồ hôi do lao động vất vả, dội cho trôi hết đi những mùi chợ búa còn vướng vân trên người. Nhưng hơn cả là dội hết những ham muốn tình đang tồn tại trong cô. Sau đó Mận mặc một bộ đồ trong nhà vào, là một lửng bằng vải mềm, cô không quên mặc cóc xê và quần lót bởi trong nhà có một người đàn ông lạ. Cô sẽ rảnh rỗi đến tận tối đêm mới phải đi làm, bình thường mọi ngày giờ này khi đi chợ về là Mận sẽ ngủ bù.
Phần 1 Website chuyển qua tên miền mới là các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé! – “Nghĩa, sau này lớn lên cậu sẽ làm nghề gì?”, Một cô gái tóc tết đuôi sam dài đến tận thắt lưng có khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn ngồi bên cạnh nói với chàng trai. Nghĩa đứng dậy lấy một tay phủi phủi vào đít để làm rơi ra một vài ngọn cỏ dính vào mông, đôi mắt tràn trề nhiệt huyết nhìn về phía con sông Hồng ở phía xa như một dải lụa màu hồng đang uốn lượn. Nơi Nghĩa đang ngồi cùng với Trang, cô bạn cùng xóm học chung với nhau từ hồi lớp 1 là ở trên triền đê xanh mướt cỏ, giữa đê và con sông Hồng ở phía xa ấy là một vùng đất màu mỡ phù sa mà người dân nơi đây thường hay gọi là đất bãi. Nghĩa không phải suy nghĩ nhiều về câu hỏi của Trang, bởi trong lòng cậu đã có câu trả lời rất rõ ràng rồi. Cậu chỉ không biết làm thế nào để hiện thực hóa nó thôi. Ngó mặt nhìn xuống Trang đang ngước lên chờ câu trả lời, Nghĩa chỉ tay về phía cánh đồng ngô xanh mướt đang kỳ trổ cờ – Tớ muốn trồng thật nhiều cây ở vùng đất bãi này. Trang bặm môi lại suy nghĩ về câu trả lời của Nghĩa, quả thật cô không hiểu cho lắm, kéo giật vạt chiếc áo sơ mi màu trắng đục để Nghĩa ngồi xuống cạnh mình, Trang mơ màng nhìn về phía mặt trời đang đỏ au sắp lặn ở phía bờ bên kia con sông – Lần nào tớ hỏi cậu cũng trả lời thế. Trồng cây thì có gì khó đâu, cả làng cả xã mình đều trồng cây ở đấy bao nhiêu đời rồi. Có chi mà cậu phải mơ ước vậy? Nghĩa vò đầu bứt tai tìm từ ngữ để diễn tả cho Trang biết suy nghĩ của mình, nhưng cậu không thể nghĩ ra nổi, bởi thứ đó đến chính bản thân cậu còn chưa nghĩ ra – Tớ biết, tớ biết chứ sao không? Ý tớ khác nhưng tớ cũng không biết diễn tả như thế nào để cậu hiểu nữa, từ bé tớ đã có ước mơ như vậy rồi. – Chắc tớ chẳng cần nói cậu cũng biết, người dân làng mình, trong đó có bố mẹ chúng mình một năm trồng đến 4 vụ, hết ngô, khoai, lạc, dưa đến chuối, đậu. V. V. Có loại cây nào mà không trồng đâu. Nhưng có nhà nào mà xây được cái nhà mái bằng. Khổ cực quanh năm mà cũng chỉ đủ ăn thôi. Bây giờ người dân làng mình bỏ xứ đi làm ăn nơi khác quá nửa rồi. Trang phân tích không sai, đó đúng là thực trạng ở vùng đất này, huyện Kim Động thuộc tỉnh Hưng Yên, một tỉnh thuộc vùng đồng bằng bắc bộ có con sông Hồng chạy ở bên sườn. Người dân nơi đây chủ yếu sống bằng nghề nông, cấy lúa vẫn là chính. Nhưng đối với những làng ven sông như làng của bạn Nghĩa, bạn Trang thì lại sống chủ yếu bằng nghề trồng các loại cây hoa màu khác ở vùng đất đệm giữa con đê ngăn lũ và sông. Vùng đất ấy phì nhiêu màu mỡ lắm vì có rất nhiều phù sa, trồng được hầu hết các loại cây trồng thông thường. Nhưng thiên nhiên không ưu đãi con người hoàn toàn, Nghĩa thêm một lần nữa đứng dậy, cậu hỏi ngược lại Trang – Cậu có biết tại sao lại như vậy không? – “Tại sao?”, Trang trông đợi lắm câu trả lời này. – Vì cứ vào mùa mưa là nước lên. Phải rồi, mùa nước nổi. Hàng năm cứ vào mùa mưa là con sông Hồng hiền hòa thướt tha như thiếu nữ dậy thì ấy lại trở nên dữ dằn như phụ nữ đến tháng, nước lên ngập hết tất cả, có năm nước còn lên cao mem mép bờ đê nơi Nghĩa và Trang đang ngồi. Thành thử ra không thể trồng được những loại cây dài ngày, mang lại hiệu quả kinh tế cao. Trang thất vọng vì câu trả lời của Nghĩa, chuyện hàng năm cứ đến mùa nước lên là cả làng phải di cư vào trong đê, đứng chống nách trên đê nhìn xuống vùng nước rộng mênh mông, nước lên ngập cả nhà chỉ còn mỗi mái chom chóp nổi lềnh phềnh trên mặt nước đã không phải là chuyện gì xa lạ nữa rồi – Chuyện đó thì cả làng ai chẳng biết. Nhưng cậu có cách nào ngăn nước lên không? – “Tớ sẽ đắp bờ ngăn nước sông tràn vào”, Nghĩa trả lời hồn nhiên như cô tiên. Trang cười phá lên bởi suy nghĩ trẻ con của Nghĩa – Ha ha ha, cậu sẽ là Sơn Tinh, lấy đá núi để ngăn nước lên phải không? Ha ha ha ha. Cậu vui tính thật đấy. Biết là mình không thể đôi co với cô nàng này cho ra đầu ra đũa rồi, cơ bản là chính bản thân Nghĩa cũng không biết bằng cách nào có thể ngăn nước lên được, Nghĩa chuyển đề tài nhưng vẫn níu lại một chút hy vọng cho cả hai người – Hiện nay tớ chưa biết cách, nhưng tương lai tớ sẽ tìm ra. Cậu cứ tin ở tớ. Trang cho qua, bởi những đoạn nói chuyện vừa rồi với Nghĩa thực sự mà nói cũng không phải là chuyện chính mà Trang rủ Nghĩa ra đây khi 2 đứa trên đường đi học về, sắp đến kỳ thi tốt nghiệp cấp III và thi vào Đại học rồi – Thôi được rồi, tớ tạm tin cậu đấy. À Nghĩa này, Nghĩa đã quyết định đăng ký thi vào trường đại học nào chưa? Cậu không được bỏ qua lời đề nghị của tớ đâu, không là tớ… giận đấy. Nói đến đây, Trang quay mặt đi hướng khác để che đi khuôn mặt bầu bĩnh đang ửng hồng của mình. Nói về đôi bạn Nghĩa và Trang một chút, cả hai đứa ở cùng một thôn bên bãi, học với nhau từ năm lớp 1 đến tận giờ là sắp hết lớp 12 rồi. Nhà ở gần nhau nên hai đứa thân nhau lắm, lúc nào cũng đi học cũng kè kè ở bên nhau. Lại thấy tên hai đứa ghép lại với nhau thành một từ hết sức có ý nghĩa nên bạn bè cùng lớp thường hay chọc ghẹo ghép đôi vào với nhau. Về hình dáng thì cả hai cũng được gọi là trai xinh gái đẹp, nhìn rất ra dáng một đôi không lệch pha nhau tẹo nào. Chỉ khác nhau một chút về tính cách, trong khi Nghĩa sống nội tâm thì Trang có vẻ thích hướng ngoại. Còn về bản thân hai đứa, có thể dùng một câu thành ngữ như thế này để diễn tả “Tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Hồi đó không như bây giờ, trai gái chưa có cởi mở yêu đương dễ dàng. Mặc dù trong lòng hai đứa đã có chút gọi là yêu’ nhau rồi đấy, nhưng hành động và lời nói cũng mới chỉ dừng lại ở hai người bạn thân thân thân mà thôi. – “Thực ra… thì tớ có quyết định rồi”, Nghĩa ấp úng. Trang reo lên sung sướng, cô chờ quyết định này của Nghĩa từ đầu năm lớp 12 cơ – Hihihihihi! Có phải là cậu quyết định thi trường Kinh tế quốc dân cùng với tớ không? Nghĩa ấp úng – Tớ… tớ… tớ… Trang cướp lời bạn, cô bấu bàn tay mình vào bắp tay Nghĩa – Đúng rồi phải không? Tớ mừng lắm, vậy là cậu nghe lời tớ rồi. Tớ tin chắc rằng hai đứa mình sẽ đậu đại học Kinh tế quốc dân thôi. Lời nói vừa rồi của Trang không phải là tự tin thái quá đâu, hai đứa mặc dù đều là con nhà nghèo nhưng lực học thì không một đứa bạn nào dám coi thường, liên tục không Nghĩa thì sẽ là Trang dẫn đầu về học lực trong lớp, mà việc này được duy trì từ năm lớp 1 đến tận bây giờ. Mới năm ngoái thôi, hai đứa còn là đại diện của trường cấp 3 tham gia kỳ thi học sinh giỏi toàn tỉnh Hưng Yên. Nghĩa thi môn hóa học còn Trang thi môn Toán. Nhìn cái điệu bộ mừng như bắt được vàng của Trang, Nghĩa không nỡ làm nàng cụt hứng, mặt trời cũng chỉ chiếu những tia nắng sót cuối cùng trước khi lặn hẳn, ánh hoàng hôn trên triền đê đẹp đến mê hồn như vậy nhưng không làm Nghĩa để tâm, bởi trong lòng cậu lúc này chỉ là một sự lo lắng đến lạ thường, bởi cậu biết điều cậu nói ra sau đây rất có thể làm Trang giận. Mà tính Trang thì Nghĩa biết, cô ấy giận thì rất khó để làm lành, nhưng Nghĩa là người không biết nói dối – Tớ, tớ xin lỗi. Tớ quyết định thi đại học Nông nghiệp I. Như bị dội một gáo nước lạnh, lời Nghĩa nói làm Trang đứng họng, mắt cô mở thật to nhìn kỹ vào khuôn mặt xụi lơ của người bạn thân – Cậu… cậu… Tớ… ghét cậu! Vừa nói xong Trang với tay lấy cái cặp sách gập đôi màu đen của mình rồi đứng dậy chạy thật nhanh bỏ lại Nghĩa đứng một mình thẫn thờ nhìn theo đôi mông đít đã bắt đầu núng nính của Trang. Trời nhập nhoạng tối nên Nghĩa không nhìn được những giọt nước mắt lã chã của Trang rơi xuống đám cỏ ven đê. Ở xa xa vọng lại tiếng lục lạc treo trên cổ con bò cái đầu đàn đang dẫn đầu đàn bò thong dong từng bước tìm về chuồng sau một ngày gặm no cỏ xanh mướt ở triền đê. … Bạn đang đọc truyện Mùa nước nổi tại nguồn Nhìn thấy Trang chạy thật nhanh xuống lối rẽ vào xóm Bãi, cũng định đuổi theo để an ủi mong Trang bớt giận nhưng nghĩ thế nào Nghĩa lại thôi. Giờ bạn ấy đang ôm cục giận trong người, nếu mà an ủi có thể chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, cứ thể thư thư rồi mình tính dần. Nghĩ vậy nên Nghĩa cũng ôm cặp lững thững đi men theo đê rồi đi xuống xóm Bãi, ở nơi đó là nhà cậu. Chắc giờ này mẹ đang nấu cơm, cũng nhá nhem tối rồi. Quả đúng như vậy, đường trong xóm Bãi quanh co toàn là đường đất, cũng may trời mấy hôm nay nắng khô ráo nên đi lại cũng dễ dàng, chứ cứ có một cơn mưa hơi to một chút mà xem, lậy lội bùn đến tận mắt cá chân. Hai bên đường làng lưa thưa thỉnh thoảng có một vài ngôi nhà, còn lại đều là những ruộng ngô, ruộng khoai, ruộng dưa được người trong xóm tận dụng từng mảnh đất trống để trồng một thứ cây gì đó. Vòng vèo mãi Nghĩa cũng về đến một ngã ba đường, nếu rẽ phải đi đến cuối con đường này là nhà của Trang, còn rẽ trái là về nhà mình. Nghĩa tần ngần một lúc vì vẫn còn một mối tơ lòng khi nghĩ về người bạn gái thân thiết, nhưng cậu quyết định rẽ về phía bên trái. Cách ngã ba đường vừa nãy khoảng hơn trăm mét là ngôi nhà mà Nghĩa và chị gái đã sinh ra và lớn lên. Gọi là nhà cũng được mà gọi là lều cũng chẳng ai bảo gì. Cả cái xóm Bãi này hình thành nên một cách tự nhiên theo nhu cầu của sản xuất hoa màu. Lúc đầu chỉ có một hai nhà ra ngoài bãi này dựng tạm một túp lều nhỏ để trông đêm đám ruộng của mình, dần dà có thêm vài nhà, lại thêm vài nhà nữa ra dựng lều. Nhiều lều dựng lên tức khắc hình thành một xóm lều nhỏ. Rồi thì từ lều người ta bảo nhau dựng cái nhà tạm to hơn một chút rồi kéo vài người, rồi cả gia đình ra ngoài bãi này ở hẳn luôn. Chuyện kể ra thì chỉ có vài dòng chữ, nhưng đó là cả quá trình mấy chục năm mới hình thành cái xóm Bãi này. Nay đã có khoảng trăm nóc nhà và cũng được chính quyền chính thức công nhận là một xóm thuộc một làng về mặt hành chính rồi. Dân xóm Bãi không có đất trồng lúa giống các xóm trong đê, chỉ có đất trồng màu. Âu đó cũng là sự phân công công việc trong xã hội. Dân trong đê thì trồng lúa, dân ngoài bãi thì trồng màu. Thế nên mới có chuyện cứ đến mùa thu hoạch là dân xóm Bãi thi nhau đội từng thúng ngô, thúng khoai vào trong đê đổi lấy lúa, lấy gạo về ăn. Trở lại Nghĩa, đứng trước cổng nhà mình, gọi là cổng cho nó oai thôi chứ nó chỉ là hai cụm hoa dâm bụt trồng hai bên, không có cánh cổng chi hết, ở đây không có chuyện trộm cắp gì vì nhà nào cũng nghèo như nhau cả thôi. Lần nào cũng vậy, mỗi lần đi học về hoặc đi đồng về Nghĩa đều đứng ngắm ngôi nhà mình đôi ba phút đồng hồ. Để làm gì ư, chẳng phải là cậu thấy ngôi nhà của mình đẹp đâu, nó cũng giống như trăm ngôi nhà khác ở xóm, tồi tàn như nhau. Nhà cấp 4 có mái bằng lợp bằng ngói ta, tường nhà xây bằng gạch ba banh không trát, cửa nhà là các tấm phên tre nứa ghép lại với nhau. Ở đây trăm nhà như một đều xây theo kiểu này, chỉ khác nhau ở độ rộng mà thôi. Nghĩa ngắm ngôi nhà mình chỉ để nung nấu thêm ý muốn thay đổi, cậu muốn lắm được tự tay mình phá bỏ ngôi nhà này và thay vào đó là một nhà mái bằng bê tông cốt thép giống như một số gia đình ở trong đê. Để nó không bị dột mỗi lần mưa, để nó không bị gió từ sông Hồng thổi lùa vào tận bên trong. Để mẹ bớt khổ. Khói men theo mái cỏ tranh ở bếp lúc trời nhập nhoạng tối thế này trông thật ma mị, Nghĩa biết là mẹ đang nấu cơm. Vâng, chỉ có mẹ là người nấu cơm trong gia đình thôi. Ở nhà chính vẫn tối om, điều đó chứng tỏ bố Nghĩa không có ở nhà, thường thường giờ này bố cũng đâu có ở nhà, ông đi uống rượu ở trong làng chắc đến bữa mới về. Nghĩa cất cặp vào cái bàn học ở trong phòng chính, nhà cấp 4 có 3 gian. Hai gian chính có cái không gian gọi là phòng khách vì có đặt bàn thờ và một bộ bàn ghế bằng mây cũ mèm, cạnh bàn thờ là một cái giường rộng mét rưỡi làm bằng tre, nơi đây là chỗ ngủ của Nghĩa. Còn một gian buồng nữa là phòng ngủ của bố mẹ, ngăn cách phòng ngủ với phòng khách là một cái rido màu xanh có in những bông hồng, mẹ nói chiếc rido này là quà cưới của một người bạn gái của mẹ, nhưng người này là ai thì mẹ không có nói cho Nghĩa biết. Nghĩa xuống bếp phụ mẹ nấu cơm – Mẹ nấu cơm ạ? Mẹ Nghĩa vừa chổng mông lên cúi đầu xuống sát bếp để thổi lửa, mấy hôm trước trời mưa làm đống rơm ướt sũng, thành ra cháy không đượm như rơm khô, mà không khéo dụt còn bị tắt, khói rơm nghi ngút. Nghe con hỏi, cô Tươi ngoảnh lại nhìn con rồi trả lời bằng cái giọng ngọt ngào – Sao hôm nay học về muộn thế con? Trời chưa tối hẳn nên nhà không thắp đèn dầu, trong cái mờ ảo của nắng tắt, cộng với khói rơm nghi ngút làm Nghĩa nhìn mẹ trông đến tội. Tóc mẹ lòa xòa rối rắm lất phất lòa xòa trên khuôn mặt, mắt mẹ chắc là do khói bếp làm ướt nhòe như vừa mới khóc. Mẹ mới có 40 tuổi đầu, từ thời còn con gái lam lũ, cái nắng, cái mưa nó đầy đọa nhưng mẹ vẫn giữ được nét đẹp của người phụ nữ vùng nông thôn, chứ không bị phai màu, bị đen nhẻm đi giống như mấy cô cùng xóm trạc tuổi mẹ. Như người ta thường nói, mẹ ở vào cái tuổi thành thục nhất của người phụ nữ, bàn tay và khuôn mặt có chút rạn và rám nắng vì lao động đồng áng, nhưng những mảng da thịt ẩn khuất bên trong thì trắng phau phau và mịn màng lắm, đó là hiểu biết của Nghĩa về mẹ, một người phụ nữ đẹp ở nông thôn. – Vâng, học về con gặp bạn Trang để nói về chuyện thi đại học mẹ ạ. Chuyện hai đứa thân nhau thì cả cái xóm Bãi này ai chẳng biết. Xóm cũng có khoảng hơn chục bạn trạc tuổi như Nghĩa nhưng chỉ có 2 đứa là học hành đàng hoàng, giờ đã sắp hết lớp 12, còn lại thì đều bỏ học giữa chừng, có đứa học hết cấp I, có đứa cố lắm cũng chỉ học hết cấp II. Nguyên nhân thì chỉ có 2 thôi, một là học lực yếu không theo nổi, đúp lên đúp xuống thành ra bỏ học, hai là không có tiền để học khi còn phải làm đủ thứ việc để kiếm miếng cơm đút vào mồm. Quê nghèo nó vậy. – Thế hai đứa đã quyết định thi trường nào chưa? Con mổ cho mẹ con cá trôi mẹ để ở giếng ấy, vừa rồi chú Lãm cho. Nhắc đến chú Lãm, chuyện chú hay cho con cá sông cũng trở nên hết sức bình thường, bao nhiêu năm nay đã vậy rồi, từ hồi chị em Nghĩa còn bé xíu cơ. Chú có nhà ở trong đê nhưng đã từ lâu lắm rồi chú chuyển ra ở hẳn ở ngoài bãi, dựng một cái lều ven sông, sống bằng nghề đánh bắt cá ở sông Hồng. Nghĩa xắn tay áo đi ra giếng ngay cạnh bếp, cậu thoăn thoắt đôi tay mổ cá, vừa làm vừa trả lời mẹ, giọng buồn như để trút bỏ nỗi lòng mình – Rồi mẹ ạ, con quyết định thi đại học Nông nghiệp I, còn bạn Trang chắc là thi đại học Kinh tế quốc dân. Cuối cùng thì lửa đã lên đượm, mùi rơm ẩm không thơm như mùi rơm khô, nó nồng nồng mùi của ẩm mốc, cháy lắm cũng chỉ có ngọn lửa màu xanh nhờ nhờ, không phát tiếng nổ lách tách như rơm khô, cô Tươi ấp thêm một đám rơm vào bên cạnh cho khô dần, trên bếp lửa là nồi cơm bằng gang – Sao hai đứa không thi vào cùng một trường?, Sau này học trên đó còn bảo ban nhau. Thở dài một cái, Nghĩa moi nốt mang cá rồi kéo nước lên rửa – Con không thích học kinh tế mẹ ạ, mà Trang thì không thích học nông nghiệp. Con hỏi mấy anh trong làng thì thấy bảo hai trường đó cũng gần nhau, chỉ cách nhau khoảng mươi mười lăm cây thôi. Có gì vẫn giúp nhau được mẹ ạ. – Mẹ thì không biết gì chuyện học hành của các con nên không can thiệp được. Con quyết định như thế nào mẹ nghe cả, con lớn rồi làm gì cũng nghĩ trước nghĩ sau, biết chưa con. Cả nhà mình giờ chỉ còn trông vào anh thôi, gắng mà học sau này còn nuôi bố mẹ, nuôi… chị nữa. Lâu lắm rồi mới Nghĩa mới nghe mẹ nhắc đến chị Nhài, còn nhỏ nên Nghĩa không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chắc là một biến cố gì đó ghê gớm lắm. Chị Nhài hơn Nghĩa 4 tuổi, hai chị em quấn quýt nhau lớn lên. Tuổi thơ của Nghĩa đều gắn liền với hai tiếng “chị Nhài”, chị lúc thì như người bạn khi chơi cùng em, lúc chị như một nữ anh hùng khi bảo vệ em khi bị bọn trẻ trong đê bắt nạt khi đi học, có lúc chị là một người mẹ thứ 2 của Nghĩa. Chị xinh lắm, lại dịu dàng, chăm chỉ, nết na, đã từng có lần Nghĩa trộm nghĩ sau này lấy vợ nhất định phải lấy người như chị. Chị học hết lớp 9 rồi nghỉ học ở nhà làm đồng với mẹ. Nhưng rồi buổi chiều hôm ấy, cũng vào chập đầu hè này, cách đây 3 năm, khi đó Nghĩa đang học lớp 9, lúc đi học về đến cổng thì cậu thấy chị cầm theo balo quần áo rồi vụt chạy từ trong nhà ra, nước mắt chị còn nhòe nhoẹt ướt đẫm cả khuôn mặt. Khi chị nhìn thấy Nghĩa đi học về thì chỉ kịp ôm chầm lấy em một cái rồi khóc rống lên không nói được một lời nào. Sau đó chị đi mất để lại Nghĩa một mình ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Từ đó đến nay đã 3 năm trời nhưng Nghĩa không thấy chị về nhà, nói như vậy cũng không hẳn chính xác, chị có về nhưng không vào nhà. Chị về vào dịp Tết nhưng chỉ về đến đầu con đê lối dẫn xuống xóm rồi chờ Nghĩa đi học về, dúi vào tay Nghĩa một túi bánh kẹo gì đó rồi nói rất ngắn gọn “Nghĩa mang về cho mẹ thắp hương”. Chị chỉ nói đúng một câu đó rồi lại chạy thật nhanh như không dám ở lại. 3 năm chị đi là 3 lần Nghĩa gặp chị vào dịp giáp Tết, là 3 lần Nghĩa được nghe chị nói đúng một câu đó. Câu nói ám ảnh Nghĩa đến khôn cùng “Nghĩa mang về cho mẹ thắp hương”. Trở lại với không khí đang trĩu nặng khi mẹ vừa nhắc đến chị gái, Nghĩa bần thần nhớ lại một quãng tuổi thơ đầy ắp kỷ niệm giữa mình và chị. Rồi lấy hết can đảm, Nghĩa hỏi mẹ – Mẹ, sao chị không về nhà? Con nhớ chị lắm! Nghĩa không biết rằng, ở trong bếp, vừa rồi buột miệng nhắc đến đứa con gái đầu lòng là tâm trạng cô Tươi chộn rộn, mắt cô đã đỏ không phải là do khói bếp mà do cô khóc. Đã 3 năm rồi cô chưa nhìn thấy mặt mũi đứa con gái ấy, cô nhớ nó đến quặn thắt ruột gan. Nghĩ trong lòng như vậy, nhưng cô Tươi chợt quát lên – Nhớ gì mà nhớ! Nó là đứa con gái hư hỏng, đến… Câu nói bỏ lửng ấy của mẹ càng làm Nghĩa tò mò, không biết đã có chuyện gì xảy ra với chị, tại sao chị bỏ đi từng ấy năm không về nhà? Tại sao bố mẹ không ai nhắc đến chị? Tại sao họ còn cấm cậu nhớ đến chị? Hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải đáp. Thấy mẹ không nói tiếp, lại nhìn thấy thái độ tức giận rất hiếm gặp của mẹ nên Nghĩa cũng không dám hỏi tiếp. Cậu làm nốt con cá rồi mang vào bếp cho mẹ. Khói bếp bập bùng, mùi rơm ẩm, nồi cơm sôi sùi bọt ra ngoài mép vung. À, trời tối hẳn rồi đấy!
Bạn không bao giờ thấy cô bé đó khóc. Cô bé đó là một món quà quý giá, không chỉ mang niềm vui đến cho họ, mà còn tìm ra niềm vui khi không ai khác có thể. – Bố đừng lo, năm nay con không cần mua cái gì mới đâu mà! – cô bé nói khi bố của cô mất việc. – Bà ơi, nếu bà không tìm thấy cái gậy thì bà cứ dựa vào cháu cũng được. Cháu đủ thấp để bà dựa và đủ khoẻ để đỡ bà mà! – cô bé nói khi bà không tìm thấy cái gậy chống. Katie là cô con gái duy nhất của họ. Họ lấy nhau hơn 10 năm, và bác sĩ nói rằng họ không thể có con. Nhưng đến các bác sĩ cũng không sao giải thích được khi cuối cùng thì Katie ra đời. Có thể Katie là món quà mà cuộc sống tạo nên và tặng cho họ. Dường như Katie có câu trả lời cho tất cả mọi thứ. – Tại sao bầu trời màu xanh? – Vì màu sơn xanh nhiều hơn các màu khác và có ai đó làm đổ… – Tại sao chim hót? – Vì lúc đi dạo trong công viên thì bạn có mang theo radio để nghe nhạc được đâu… Đó là những câu trả lời của Katie. Katie luôn cười, luôn vui vẻ, và ai nhìn thấy cô bé cũng có cảm giác nhẹ nhõm. Chưa ai từng nhìn thấy cô bé buồn. Cho đến sự kiện “nước mưa”. Đó là ngày mà bố mẹ Katie đưa cô đi khám sức khoẻ. Trông cô không được khoẻ lắm. – Bác cần nói chuyện với bố mẹ cháu – bác sĩ bảo – Cháu sang chỗ cô y tá để cô ấy kiểm tra lại một chút được không? Bố mẹ Katie rất lo lắng, dù họ cũng cố mỉm cười khi Katie đi ra ngoài. – Tôi thấy sức khoẻ của Katie có điều rất đáng lo ngại — bác sĩ nói — Bây giờ phải thử máu thêm đã… Ba tuần sau, bác sĩ có kết quả chắc chắn. Katie bị một bệng ung thư hiếm gặp. Rất ít khi bác sĩ lại đến tận nhà bệnh nhân để nói chuyện nhưng Katie là một cô bé đặc biệt. Bác sĩ tới và nói bố mẹ Katie gọi cả cô bé vào cùng nghe. Bác sĩ tin rằng một cô bé thông minh như Katie có thể hiểu được vấn đề. Trong phòng khách, bác sĩ thận trọng giải thích bệnh tình của Katie, và trong thời gian tới cô bé sẽ phải chiến đấu với bệnh tật thế nào, sẽ phải điều trị ra sao… Katie bình tĩnh ngồi nghe, không nói lời nào. Nhưng bỗng nhiên, nước mắt cứ chảy xuống hai gò má cô bé. – Katie, con không sao đấy chứ? – Không sao, mẹ ạ, sao mẹ hỏi thế? – Katie, mẹ thấy con đang khóc… – Không phải con khóc đâu… Đó là nước mưa… Con hơi sợ một chút và nước mưa rơi xuống để cuốn nỗi sợ đi ấy mà… Quả thật, tối hôm đó trời mưa rất nhiều. Có thể nhiều người đang lo lắng và nước mưa rơi để cuốn trôi nỗi lo đi. Katie, cô bé của những điều kì diệu, nhập viện vào ngày hôm sau và trở về nhà sau 6 tháng, hoàn toàn bình phục. Tôi viết bài này vì hôm nay tôi nghĩ đến Katie. Tôi luôn nghĩ đến cô bé khi sợ hãi, lo lắng, buồn đau… Nhưng rồi “nước mưa” lại rơi và cuốn những lo lắng của cô bé trôi đi.
Trang chủ Văn phòng phẩm Sách truyện Truyện đam mỹ Truyện tranh đam mỹ Truyện Tranh - Mùa Xuân Của Nước Tình trạng Còn hàng Tiết kiệm 32% Xuất xứ thương hiệu Việt Nam Miễn phí tại Hà Nội và HCM với đơn từ 300K Đổi trả sản phẩm trong vòng 05 ngày! Thông tin chi tiết Chính sách bảo hành Hỏi & đáp Đánh giá Sunohara Sumi có một bí mật chẳng thể nói với ai nên cậu luôn cố tỏ ra là một học sinh gương mẫu, không mấy nổi bật. Dù vậy cậu bạn cùng lớp thường bị đồn là thích con trai, Shinomiya Yoshino, lại thẳng tay lột “chiếc mặt nạ” của cậu. Mặc dù Sunohara đã từ chối lời bày tỏ tình cảm và mong muốn trò chuyện nhiều hơn của Shinomiya, nhưng sau đó cậu lại dần để tâm tới cậu bạn chẳng biết nói dối kia. Sự chân thành và tình cảm của Shinomiya cuối cùng cũng khiến khoảng cách giữa hai người dần được thu hẹp… Truyện tranh - Mùa Xuân Của Nước Thông tin sách Tác giả Kaname Kurosawa Dịch giả Khiếu Nguyệt Thể loại Truyện tranh Khổ sách 13x18cm Số trang 164 trang Nhà phát hành AMAK - XYZ NXB liên kết NXB Hà Nội Năm xuất bản 2022 >> Xem thêm các sản phẩm truyện đam mỹ khác Truyện tranh - Sentimental Darling bản thường Truyện tranh - Dù Cho Không Có Phép Màu Mua truyện tranh đam mỹ ở đâu? cung cấp truyện Mùa Xuân Của Nước cùng nhiều sản phẩm truyện tranh đam mỹ chính hãng, chất lượng khác. Khách hàng có thể đặt mua Online hoặc đến mua trực tiếp theo địa chỉ Chi nhánh Hà Nội Quý khách vui lòng đặt hàng Online hoặc qua số điện thoại Chi nhánh Tp Hồ Chí Minh Số 62, Yên Đỗ, Phường 1, Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh Điện thoại Thông tin chi tiết Thông tin sản phẩm Tên sản phẩm Truyện tranh - Mùa Xuân Của Nước Hãng sản xuất NXB Hà Nội Xuất xứ Việt Nam Hình thức Bìa mềm Ngôn ngữ Tiếng Việt Giá bán quyển Vận chuyển toàn quốc - Thanh toán khi nhận hàng
truyen mua nuoc noi