Không thể bình yên khi nhìn anh . Anh đã có gia đình và 2 nhóc đáng yêu. Anh hạnh phúc và thành đạt. Tôi vui vì người tôi yêu thương được hạnh phúc. Nhưng tôi cứ muốn được gặp anh, được ở cạnh anh, được nhìn thấy anh và gục đầu vào vai anh để khóc. Phút Bình Yên - Đào Kỳ Anh Anh đâu biết khi em vội vã bước đi. Em đang cố ngăn giọt nước mắt rơi trong tuyệt vọng. Tình yêu sao quá mong manh Nhiều khi vỡ tan mau tựa khói mây Ngày nào khi em đến với anh Buồn vui với anh Dù có biết bao hờn ghen vẫn là mong ước có anh trong | Tải download 320 nhạc chờ Phut Binh Yen Bình Yên Khi Có Anh. Đánh giá : (5/5) Tên truyện: Bình yên khi có anh *. Tên Hán Việt: Nhượng nhân an tâm đích nhĩ. Tác giả: Lục Duyệt Thập Thất. Nguồn convert: Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm (Wikidich) Số chương: 44 chương. Edit & beta: Anky. Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình Lời Nhạc Chuông Anh thấy lòng thật bình yên khi ý trời mang em đến (Tiktok): Anh thấy lòng thật bình yên. Khi ý trời mang em đến. Hạnh phúc trong tay rồi, bước thôi em ơi. Mọi chuyện cứ để đó có anh lo. Sang nhà và dạ thưa. Cau với trầu làm quà đưa. Ngày bước lên xe hoa anh Danh ngôn bình yên - Những câu nói hay về cuộc sống bình yên. 1. Lời thề trong giông bão bị lãng quên lúc bình yên. 2. Không ai có thể cho bạn sự bình yên ngoài chính bạn. 3. Hãy mạnh mẽ không để điều gì có thể khuấy trộn sự bình yên của tâm hồn. 4. Không gì có thể mang Đọc truyện Bình Yên Khi Nơi Đó Có Anh!!! của tác giả Nhok con, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. L7c7LOR. Ánh trăng dịu dàng từ từ soi rọi vào khuôn mặt cô gái, ve sầu kêu râm ran như có như không, trong một buổi tối yên tĩnh thế này, tiếng đánh nhau ở đằng sau con hẻm có vẻ đặc biệt rõ niên giơ nắm tay lên, đấm mạnh vào khuôn mặt tên lưu manh, hắn ngã ngồi xuống đất, chịu một cú đau đến mức che miệng hung tợn nhìn cậu thiếu niên mảnh khảnh trước mắt nhưng không thể tung ra một đòn đánh trả Thanh Uyển ở bên cạnh nắm thật chặt gọng kính mạ vàng trong tay, toàn thân bất giác hơi run con trai trước mắt dần trùng khớp với hình bóng trong trí ra là anh ấy…—Nam trời chói chang như lửa, mặt đất hệt như một cái lồng hấp, nóng đến mức khiến người ta không thở chín là mùa tựu trường, kẻ đến người đi tấp nập trước cổng trường Thanh Uyển kéo valy hành lý, mồ hôi ướt đẫm trên quần nhìn chằm chằm bản đồ trong tay thật lâu nhưng vẫn không biết ký túc xá nữ đi hướng lúc cô đang ảo não, đột nhiên đụng phải một cái gì đó, Chu Thanh Uyển vô thức che lại chiếc mũi đau nhức của khi cô phản ứng lại được, bản thân đã ngã ngồi xuống đất, bản đồ rơi trên mặt đất cũng bị gió thổi đi, cô định vươn tay ra chụp lại, nhưng tấm bản đồ vẫn vô tình bay đi theo rồi, bây giờ thì cô thật sự không cần đến ký túc xá nữ nữa.“Xin lỗi, em không sao chứ?”Chu Thanh Uyển nghe thấy tiếng bèn ngẩng Full Tại chàng trai khoảng chừng 17-18 tuổi mang kính mắt gọng tơ vàng trên mặt trông có vẻ lịch sự nhã mặt anh treo một nụ cười ôn hòa, anh hơi cúi người vươn cánh tay về phía Chu Thanh cảm giác quen thuộc chợt hiện lên trong đầu Chu Thanh Uyển, nhanh chóng đến nỗi cô không kịp nắm bắt được gì. Cô ôm đầu muốn cố gắng nhớ lại nhưng ký ức chỉ ngày càng mơ hồ.“Không sao ạ, là do em không nhìn đường.” Chu Thanh Uyển không bắt lấy tay anh, cô chống tay xuống đất tự đứng lên, khẽ vỗ bụi bặm trên trai cũng không bận lòng, chỉ thản nhiên rút tay lại “Em là học sinh mới của lớp 10.”Câu anh dùng chính là câu trần Chu Thanh Uyển thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ trả lời “Đúng vậy, xin hỏi anh biết ký túc xá nữ ở hướng nào không ạ? Em tìm rất lâu cũng không thấy.”Thời tiết quỷ quái này vốn đã nóng đến mức khiến lòng người buồn bực, hơn nữa tìm kiếm lâu như vậy dưới ánh nắng chang chang, Chu Thanh Uyển khó tránh khỏi có chút cáu kỉnh.“Ký túc xá nữ có hơi xa, anh trực tiếp dẫn em đi vậy. Anh giúp em lấy hành lý nhé.” Chàng trai vươn tay muốn cầm hành lý lên.“Không sao đâu, một mình em làm được.” Chu Thanh Uyển lễ phép từ chối ý tốt của trai thu hồi tay, cũng không làm cô khó xử nữa, anh xoay người đi về hướng ký túc xá Thanh Uyển chạy chậm đuổi theo.“Cảm ơn đàn anh, anh thật tốt bụng.”Nếu không phải có anh giúp đỡ, phỏng chừng cô còn đang đứng ngốc ở cổng trường.“Không cần khách sáo, em vừa đến khó tránh khỏi sẽ không quen thuộc. Sau này có vấn đề gì có thể tới tìm anh, anh tên Trương Kính Vũ.” Sau khi chàng trai nghe thấy Chu Thanh Uyển nói lời cảm ơn, ý cười trong đôi mắt càng người một trước một sau, khoảng cách không gần không Kính Vũ cố tình thả chậm bước chân chờ cô gái phía sau đuổi người rẽ vào mấy con đường và nhìn thấy một tòa nhà, các nữ sinh đang bận rộn xách hành lý ra ra vào vào ở dưới ký túc xá nữ Thanh Uyển thấy mình cuối cùng cũng tìm được ký túc xá, vui sướng nói cảm ơn với chàng trai rồi kéo valy đi vào tòa Kính Vũ ngây người nhìn bóng dáng ấy… Dường như không còn nhớ ra anh phải, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, anh nghĩ Kính Vũ cúi đầu tự giễu, trong đôi mắt hiện lên một tia chua xót rồi xoay người rời kia, Chu Thanh Uyển đến gần cửa phòng, mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện vang vọng bên dùng tay gõ cửa rồi nhẹ nhàng ấn xuống tay nắm, “Chào các bạn.”Ba người trong ký túc xá đồng loạt quay nhìn về phía cô gái ngoài buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc sơ mi trắng và quần đùi, trong tay cầm valy màu lam, đang mỉm cười chào họ.“Ký túc xá chúng ta rốt cuộc cũng đến đông đủ rồi!” Một cô gái tóc ngắn nói.“Chào cậu, mình tên Chu Thanh Uyển, Thanh trong thanh sở, Uyển trong nhu uyển.” Cô tự giới thiệu.“Mình là Lý Tĩnh, Tĩnh trong an tĩnh.” Nữ sinh tóc ngắn vừa rồi nói chuyện rất mềm mại và đáng yêu.“Mình tên Vương Huyên Nghi, cậu có thể gọi mình là Huyên Huyên!” Cô bạn bên cạnh Lý Tĩnh thấy bạn cùng phòng mới tới cũng hưng phấn giới thiệu về bản Thanh Uyển nhất nhất gật đầu đáp Full Tại nhìn về phía người bạn cùng phòng cuối cùng đang dựa vào gối đầu và lật xem một quyển sách trên tay.“Trình Tuệ Kỳ.” Cô gái trên giường không hề nâng mí mắt lên, chỉ ném xuống ba như cô nàng khinh thường nói chuyện cùng bọn Thanh Uyển cũng không để ý, cô đi đến mép giường yên lặng sắp xếp quần áo.“Cậu là người ở nơi nào vậy? Sao lại đến muộn thế?” Vương Huyên Nghi luôn luôn dễ làm quen, cô ấy rướn người qua chủ động bắt chuyện, hoàn toàn không có sự ngại ngùng của người mới quen biết.“Mình là người bản địa.” Chu Thanh Uyển xếp một chồng quần áo bỏ vào tủ.“Vậy sao cậu lại muốn ở nội trú?” Vương Huyên Nghi nhét một mảnh khoai tây chiên vào trong người các cô đều đến từ thành thị khác cho nên mới phải ở nội trú, thông thường người địa phương đều là học sinh ngoại Thanh Uyển không đáp lời, chỉ tiếp tục sắp xếp lại quần áo của Huyên Nghi lẩm bẩm một mình “Mình ước gì mỗi ngày đều được nhõng nhẽo bên cạnh mẹ mình, sau khi tan học còn có bữa cơm thơm ngào ngạt, thật tốt.”Cô ấy nhớ tới bữa ăn mẹ nấu hàng ngày rồi nuốt một ngụm nước miếng, đột nhiên cảm thấy đồ ăn mẹ mình làm thật thơm ngon, mấy ngày nay ăn đồ căn tin đến độ ngao ngán muốn nôn Thanh Uyển kiên nhẫn nghe Vương Huyên Nghi kể chuyện hằng ngày của cô ấy và ba mẹ, cũng không chê dông dài, dưới đáy mắt cô lại lộ ra một tia chua là cảm giác gia đình… Đã bao nhiêu lâu rồi cô không cảm nhận Thanh Uyển rũ mi mắt, che giấu đi mọi cảm bao lâu sau Lý Tĩnh cũng chen vào đề tài này cùng bọn nữ sinh trò chuyện rôm rả, nói cười mê mải đến tận tối mịt.—Bên kia, sau khi Trương Kính Vũ đưa người đến ký túc xá liền trở lại chung cư nhà mình.“Tôi đã về.” Trương Kính Vũ mở cửa vào nhà, hơi mệt mỏi nói, thời tiết này quả thật làm tinh thần người ta không cao hứng lạnh trong phòng thổi phà ra khiến Trương Kính Vũ khẽ run.“Cậu đã về rồi! Ông cụ Lưu cũng thật là, trời nóng bức còn bảo cậu chạy tới trường học một chuyến.” Lưu Diệp ngồi trên thảm, ngón tay lướt nhanh như bay trên màn hình di động.“Cậu định ở nhà tôi đến khi nào?” Trương Kính Vũ tiện tay ném chìa khóa lên bàn.“Dựa vào tình cảm anh em tốt đẹp của chúng ta, cậu giúp tôi chút đi, bằng không trở về mẹ tôi lại cằn nhằn tôi mãi.” Lưu Diệp bất đắc dĩ thở Kính Vũ và Lưu Diệp là bạn học cùng lớp từ năm lớp 10, bởi vì vị trí ngồi gần cho nên thường xuyên chơi cùng nhau, lâu dài về sau cứ như vậy mà trở thành anh em động trên bàn vang lên, Trương Kính Vũ bấm nghe và áp điện thoại vào bên tai, “Chào dì ạ… Vâng, Lưu Diệp ở chỗ con… Phải ạ, cậu ấy đang chơi game.”Anh vô tình vạch trần hành vi phạm tội của Lưu Diệp.“Nè nè, cậu không thể không nói nghĩa khí như vậy chứ!” Lưu Diệp sợ tới mức nhảy dựng lên khỏi sô Kính Vũ cúp điện thoại, “Nếu cậu còn không quay về e là mẹ cậu sắp tìm tới tận cửa.”Lưu Diệp vội vàng thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài, cũng không kịp bái bai một Kính Vũ bị bộ dạng chật vật của Lưu Diệp này chọc lười biếng nằm trên sô pha nhìn trần nhà đến phát ngốc, nhớ tới vừa rồi gặp được Chu Thanh Uyển.“Chậc, thế mà đã quên mất mình.” Trương Kính Vũ tự mình lẩm ra chỉ có thể làm quen lại một lần nữa.—Buổi Thanh Uyển dùng khăn vải lau khô bọt nước trên động trên giường vang lên, Chu Thanh Uyển cầm lấy điện thoại, là dì út Đường Hân gọi tới.“Uyển Uyển, ký túc xá sắp tắt đèn, đừng nói chuyện lâu nha.” Lý Tĩnh nhắc nhở nói.“Mình biết rồi.”Đọc Full Tại Thanh Uyển bước ra khỏi phòng nhận điện thoại, “A lô, dì út.”“Uyển Uyển, môi trường ở ký túc xá thế nào, ở chung với bạn cùng phòng có tốt không?”Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc, người ở đầu bên kia điện thoại dường như rất lo Hân thở dài “Nếu con ở không quen thì nói một tiếng với dì, dì út lập tức mang con về nhà.”Bà thật sự không yên lòng cho Chu Thanh Uyển, cũng không biết vì sao đứa nhỏ này lại đột nhiên nhất quyết muốn ở nội trú.“Dì ơi, con không sao đâu, con có thể tự chăm sóc tốt cho mình, người cũng đừng lo lắng.” Chu Thanh Uyển dán lưng vào vách tường trắng tinh.“Được rồi, nếu thiếu cái gì con nhớ phải nói, dì mang đến cho con.”“Con biết ạ, tạm biệt dì út.” Chu Thanh Uyển cúp điện dựa vào tường ngây ngẩn trong chốc lát, sau đó mới đẩy cửa đi vào, hành lang lại khôi phục sự yên tĩnh. “Cũng không biết làm thật hay đi copy người khác. Mình cảm thấy, thay vì các cậu hỏi phương pháp học tập thì nên hỏi thử xem cô ta dùng thủ đoạn gì để gian lận, ha ha.” Trình Tuệ Kỳ che miệng không khí bỗng trở nên xấu hổ, mọi người cũng không dám mở miệng, chỉ sợ bất cẩn một chút sẽ châm trúng ngòi miệng Chu Thanh Uyển vốn đang hơi cong lại dần rũ người đều đang trộm quan sát phản ứng của Chu Thanh Uyển, chỉ thấy cô bình tĩnh cầm lấy ly nước chanh trước mặt, đặt lên miệng uống một ngụm, ánh mắt hiện lên một tia lạnh Tuệ Kỳ thấy bộ dạng tức nghẹn của Chu Thanh Uyển, đắc ý nhếch khóe ta muốn Chu Thanh Uyển phải mất thể diện ở trước mặt các bạn học!“Này tại sao con người cậu luôn không biết tốt…” Vương Huyên Nghi vốn định ra mặt thay Chu Thanh Uyển, nhưng cô ấy mới nói được một nửa, Chu Thanh Uyển bên cạnh khẽ vỗ cánh tay cô ấy ngắt Thanh Uyển cầm lấy nước chanh, không nhanh không chậm đi đến trước mặt Trình Tuệ Kỳ, sau đó trút hết nước chanh lên trên đầu cô nàng này.“Á!”Đọc Full Tại thét chói tai vang ra ngoài cửa, Trương Kính Vũ ở ngoài tưởng đâu khách gặp phải phiền toái, dứt khoát đẩy cửa vào phòng, không ngờ lại thấy một màn Thanh Uyển gần như rót hết đồ uống xuống người cô gái đang ngồi trên sô pha, nước chảy dọc theo tóc nhỏ giọt xuống quần áo của cô ta, nhếch nhác khó Kính Vũ nhướng mày, không ngờ rằng cô bé này còn rất hung hãn.“Mời cậu nói chuyện chú ý chừng mực một chút!” Giọng Chu Thanh Uyển lạnh lùng, cô đặt ly thủy tinh lên bàn rồi chuẩn bị lấy túi rời đi, lại nhìn thấy Trương Kính Vũ đứng ở niên mặc đồng phục của nhân viên phục vụ, thong dong nửa dựa vào cạnh cửa, đôi mắt nhìn thẳng vào cô như thể đã nhìn thấu hết cả người hiểu sao Chu Thanh Uyển lại thấy chột dạ, cô xấu hổ khẽ sờ mũi.“Cùng nhau về nhà không?” Trương Kính Vũ cười tủm tỉm nhìn cô.—Trương Kính Vũ thay quần áo xong liền rời khỏi KTV cùng Chu Thanh Uyển.“Anh làm việc ở đây sao?” Vừa rồi Chu Thanh Uyển thấy Trương Kính Vũ mặc đồ nhân viên phục vụ, cô thầm nghĩ học sinh lớp 12 còn có thời gian để làm thêm sao?“Làm thêm một ngày giúp đàn anh cũ thôi.”“À.”Hai người lại rơi vào trầm mặc lần nữa.“Lúc nãy anh thấy rồi nha, bộ dạng em bắt nạt bạn học.” Trương Kính Vũ nghiêng đầu nhìn Chu Thanh Uyển, quan sát phản ứng của cô.“Là cô ta bôi nhọ em trước, em không chịu nổi mới đổ nước chanh lên đầu cô ta thôi.” Chu Thanh Uyển có chút bất an, chẳng lẽ anh hiểu lầm mình là loại người hay ức hiếp bạn học sao?Tuy rằng có bị hiểu lầm cũng không sao, nhưng trong lòng cô vẫn sẽ thấy khó chịu.“Ừm, loại người này nên bị xối rửa.”Chu Thanh Uyển vốn muốn mở miệng giải thích nữa nhưng thấy Trương Kính Vũ gật đầu tán thành cách làm của mình.“Anh cứ như vậy mà tin?” Chu Thanh Uyển có chút khó thể tin.“Đúng vậy, bởi vì em là bạn của anh mà! Đương nhiên anh sẽ tin tưởng em vô điều kiện.”Một dòng nước ấm chảy vào trái tim Chu Thanh Uyển, cảm giác được tin tưởng một cách vô điều kiện như vậy… Thật khá hôm sau Thanh Uyển vừa bước vào phòng học, các bạn trong lớp đều nhìn nhau rồi lẳng lặng vùi đầu làm chuyện của Thanh Uyển cũng không bận tâm, lập tức đi đến chỗ ngồi của cô.“Chu Thanh Uyển!” Một bạn học nữ gọi cô Thanh Uyển đánh giá từ trên xuống, hình như cô bạn này bình thường có quan hệ tốt với Trình Tuệ Kỳ, mà Trình Tuệ Kỳ lại đang ngồi sau lưng cô nàng dùng tay che mặt khóc nức nở.“Sao cậu có thể tùy tiện tạt đồ uống vào người khác! Có chút tố chất nào không hả!” Người bạn học này chỉ vào Chu Thanh Uyển chửi ầm không tố chất lại đi mắng chửi người khác không có tố chất, Chu Thanh Uyển không khỏi cúi đầu châm biếm.“Ngày hôm qua cậu cũng không đi tụ tập, sao lại biết người ta vô duyên vô cớ tạt nước chứ?” Mặt Triệu Viễn không cảm xúc nhìn Trình Tuệ Kỳ đang nức Triệu Viễn đi đầu, những bạn học khác có tham gia tụ hội tối hôm qua cũng sôi nổi ồn ào theo.“Đúng vậy, rõ ràng là Trình Tuệ Kỳ nói chuyện khó nghe trước, Thanh Uyển chỉ không thể nhịn được nữa!”“Cậu không có bằng chứng sao lại mắng người ta chứ!”“Cậu biết tối qua Trình Tuệ Kỳ đã nói những lời khó nghe thế nào không?”“Đúng vậy, rốt cuộc là ai không có tố chất.”Đọc Full Tại Hiểu còn chưa bước vào lớp đã nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng, thầy cau mày gõ cửa “Ồn cái gì vậy! Các em trở về chỗ ngồi cho tôi!”Vị bạn học nữ kia thấy Trần Hiểu quát bảo ngưng lại, cô ta đành phải dừng và khẽ vỗ lưng Trình Tuệ Kỳ an ủi rồi ngồi trở lại chỗ Thanh Uyển vừa ngồi xuống liền thấy Vương Huyên Nghi lén lút lẻn vào từ cửa sau, “Uyển Uyển, mau nhường một chút, nếu để thầy Trần Hiểu biết mình vào lớp muộn chắc chắn mình sẽ bị ăn mắng!”“Vừa rồi cậu đi đâu đó?” Chu Thanh Uyển nhích ghế về phía trước một chút.“Lúc nãy mình đi WC. Lúc ở trong WC mình nghe nói hình như Trương Kính Vũ chọc phải lưu manh, bọn họ đã tìm tới tận trường học rồi!” Vương Huyên Nghi lấy sách giáo khoa từ trong ngăn kéo ra, nhanh chóng lật đến trang Trần Hiểu đang giảng.“Lưu manh?” Chu Thanh Uyển sinh ra một dự cảm không phải là đám lưu manh tối hôm đó chứ?“Đúng vậy, trông dáng vẻ anh ấy không giống người sẽ đi trêu chọc lưu manh. Có thể có hiểu lầm gì không nhỉ? Mình mới thấy chủ nhiệm đã tới lớp gọi anh ấy rồi.”Trong lòng Chu Thanh Uyển hơi lộp bộp, không biết anh sẽ phải chịu hình phạt gì nữa, về tình về lý cô cũng nên đứng ra làm chứng giải thích giúp điều cô phải dùng lý do gì để đi ra ngoài đây?Chu Thanh Uyển nhìn về phía cửa sau, cô dứt khoát quyết định chuồn ra từ cánh cửa nhìn lên phía trước, sau khi xác nhận Trần Hiểu không nhìn về hướng này mới nửa ngồi xổm người xuống chạy chậm đến chỗ cửa sau rồi kéo mở bước ra bộ quá trình cô đều không gây ra một chút động tĩnh, động tác nhanh đến mức Vương Huyên Nghi ngồi ở bên cạnh cũng không kịp ngăn Thanh Uyển đóng cửa lại và nhanh chóng đi đến văn phòng chủ sắp tới cửa cô có thể mơ hồ nghe thấy tiếng chủ nhiệm đang căng da đầu vọt ngay vào, “Báo cáo!”Chủ nhiệm thấy một học sinh đột nhiên xông vào, suýt chút nữa sợ tới mức bệnh tim bùng phát “Em, đứa nhỏ này sao lại kêu to thế!”Sau khi Trương Kính Vũ thấy người đến cũng có chút kinh ngạc.“Báo cáo chủ nhiệm! Hôm đó đàn anh vì cứu em nên mới đánh nhau với lưu manh, không phải anh ấy cố ý gây chuyện sinh sự ạ.” Vì khẩn trương nên Chu Thanh Uyển nói chuyện có chút lộn xộn.“Việc này bạn Trương Kính Vũ đã giải thích với tôi rồi, tôi đang dạy dỗ nhóm học sinh này mà! Mấy em nói xem học sinh không lo học hành cho tốt, mỗi ngày bắt chước người ta nhuộm tóc hút thuốc uống rượu, còn đi quấy rối nữ sinh, ra thể thống gì!” Chủ nhiệm tức giận đến mức ngũ quan cũng muốn bốc Thanh Uyển có chút ngây ra, cô ngẩng đầu thấy gã đầu đinh cùng mấy tên lưu manh khác đang ngồi ngoan ngoãn trên sô pha, cúi đầu nghe chủ nhiệm dạy bảo.“Phì.” Vì có chủ nhiệm ở đây, Trương Kính Vũ không dám cười quá lớn tiếng, chỉ có thể che miệng cười Chu Thanh Uyển đỏ lên, vội vàng cúi đầu không nhìn Trương Kính Vũ rồi không biết bản thân bị làm sao nữa, vừa nghe thấy anh xảy ra chuyện cô đã khẩn trương muốn chết, còn chưa biết rõ ràng mọi việc đã nóng đầu vọt vào đây cho mất mặt xấu Kính Vũ thấy phản ứng của Chu Thanh Uyển bèn cười đến khóe mắt nổi lên hơi nhấc tay khẽ lau nước mắt, thoáng thu lại ý cười “Cảm ơn em, Thanh Uyển.”Chu Thanh Uyển định ngẩng đầu đáp lại lời cảm ơn của anh nhưng đối diện với nụ cười ấm áp kia, cô chỉ cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình nhanh chóng tăng vọt, không thể khống khi giải quyết xong chuyện này, hai người rời khỏi văn phòng.“Chúng ta trao đổi WeChat chút đi?”, Trương Kính Vũ lấy di động trong túi ra, “Bạn bè mà không có WeChat của đối phương là không được.”Chu Thanh Uyển cũng móc di động ra, mở mã QR của WeChat, xem như chấp nhận yêu cầu của Kính Vũ gửi lời mời kết bạn xong rồi cất di động “Tối thứ năm trường học có thi đấu bóng rổ, em có đến không?”“Em… Có lẽ sẽ không đi được?” Chu Thanh Uyển luôn không thấy hào hứng với bóng rổ.“Em có thời gian thì tới xem nhé! Đến lúc đó có thể cổ vũ cho anh mà.”, Trương Kính Vũ xoay người đi về lớp, vừa quay ra sau vừa phất tay, “À đúng rồi, lúc đó nhớ cẩn thận một chút đừng để bị bóng đập trúng nữa nha.”Khóe miệng Chu Thanh Uyển khẽ Full Tại ta có thể để chuyện này qua đi được không!Lúc này, di động trong tay đột nhiên vang lên, cô nhận được lời mời kết bạn của Trương Kính trên WeChat của anh chỉ có ba chữ cái “ZJY” ngắn gọn, avatar là hình một cậu bé trong anime nào Thanh Uyển bấm nút xác nhận rồi cất di động đi, cô thoáng thở sâu một hơi, chuẩn bị cho mình tâm lý bị Trần Hiểu mắng đến máu chó phun đầy là, đang yên lành sao cô phải tự tìm ngược cho mình vậy?Chu Thanh Uyển khẽ xoa huyệt Thái Dương, thật sự càng ngày cô càng không hiểu bản thân nữa. Tiết thể dục ngày thứ sáu là giờ học mọi người chờ mong thể dục dặn dò học sinh chú ý an toàn xong thì bảo bọn họ hoạt động tự bóng rổ cách đó không xa truyền đến từng tiếng thét chói tai, hình như rất náo nhiệt.“Bên đó có vẻ rất sôi động, chúng ta đi xem đi!” Vương Huyên Nghi lôi kéo Chu Thanh Uyển vốn không mấy hào hứng đi đến sân bóng người chen vào đám đông, Vương Huyên Nghi nhón chân lên mới có thể thấy tình cảnh bên trong sân bóng.“Là các đàn anh lớp 12 đang chơi bóng rổ, bọn họ cũng học tiết thể dục cùng với chúng ta.” Vương Huyên Nghi kể lại tình hình cho Chu Thanh Uyển Chu Thanh Uyển căn bản không có hứng thú, cả tâm trí cô đều đang suy nghĩ về bài tập hôm nay giáo viên giao, cô muốn làm cho xong ở trường, như vậy sẽ được tận hưởng ngày cuối tuần thoải mái.“Huyên Huyên, mình hơi nóng, về phòng học làm bài tập nha.” Đám người ồn ào, Chu Thanh Uyển phải nâng cao giọng để khi tạm biệt, Chu Thanh Uyển đi ra khỏi đám người, cuối cùng cũng có thể thở ra chọn một phòng học khá khuất để làm bài, trong phòng bày đầy bàn ghế hư không dùng Full Tại học này được cô phát hiện ra lúc đi đến văn phòng nộp bài tập vào mấy hôm trước. Bởi vì rất ít người lui tới cho nên nơi này rất yên tĩnh, gió sẽ thỉnh thoảng thổi vào phòng học, làm cả người mát mẻ dễ Thanh Uyển ngồi một góc trong cùng, cửa sổ vừa vặn nằm ngay bên trên, gió ngoài trời thi thoảng thổi tóc cô bay bay, cô giơ tay vén tóc ra sau tai rồi tiếp tục viết viết vẽ vẽ trên bài Thanh Uyển còn chưa quen lắm với môn Toán, cô thử nghĩ rất nhiều cách cũng không thể giải được đề Toán học buồn bực a lên một tiếng, dùng đầu đụng vào vách tường, hy vọng làm vậy có thể giúp mình bật ra được cách nào mới nhiên nghe thấy có người tiến vào, cô dừng động tác cụng đầu, không tạo ra bất kỳ động tĩnh gì nữa, giảm thiểu cảm giác tồn tại của bản thân đến mức thấp nhất.“Không phải bạn nói chủ nhiệm tìm tôi sao? Sao lại dẫn tôi tới đây.”Là giọng nói của một chàng trai.“Chủ nhiệm không có tìm anh, là… Là em có chuyện muốn nói với anh.”Chu Thanh Uyển nghe thấy giọng nữ sinh này thì hơi nhíu mày, sao cô lại cảm thấy có chút quen giọng ai vậy nhỉ?Nữ sinh lại lên tiếng “Đàn anh Kính Vũ, em thích anh!”Chu Thanh Uyển nghĩ ra rồi, là giọng của Trình Tuệ Kỳ, cô nàng đang bày tỏ với Trương Kính Vũ sao?Sau khi phản ứng ra kịp Chu Thanh Uyển lại cảm thấy đây không phải là điều gì bất ngờ lắm, mấy hôm trước chính cô ta đã hỏi thăm Vương Huyên Nghi chuyện về Trương Kính Vũ.“Thực xin lỗi, tôi không thích bạn.” Trương Kính Vũ ôn hòa từ chối nhưng cũng không chừa lại một đường lui hay chút mặt mũi đó Chu Thanh Uyển mơ hồ nghe thấy cô gái chạy ra ngoài cùng tiếng khóc rấm rứt, từng bước chân cũng ngày càng Thanh Uyển lại đặt tâm tư vào bài tập lần nữa, lúc này một cái bóng bỗng chắn trước mặt ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt khẽ nheo lại của Trương Kính mặc một bộ đồng phục màu đỏ, lộ ra bả vai dày rộng, tóc mái trên trán bị mồ hôi làm ướt người nhìn nhau vài giây, trong không khí tràn ngập một tia ngượng ngùng.“À… Không phải em cố ý nghe lén, em chỉ trùng hợp đang làm bài tập ở đây thôi.” Chu Thanh Uyển chột dạ khẽ sờ rằng cô cũng không biết mình đang chột dạ cái gì Kính Vũ thu vào trong mắt từng động tác nhỏ của Chu Thanh Uyển, anh không khỏi buồn cười.“Sắp tới giờ học, em mau trở về đi.” Trương Kính Vũ lười biếng dựa vào cửa sổ nhắc Thanh Uyển cúi đầu nhìn đồng hồ rồi bắt đầu vội vàng thu dọn đồ Full Tại nữa, sau này gặp phải đề bài khó không cần đâm vào tường, đầu sẽ hỏng hết.” Trương Kính Vũ nhớ lại hình ảnh Chu Thanh Uyển đang buồn bực đâm đầu vô tường lúc anh vừa bước vào phòng học, anh cố nén cười trêu chọc mặt Chu Thanh Uyển chợt đỏ lên, vừa rồi bản thân làm chuyện ngốc xít thế mà lại bị phát hiện!“Cảm ơn đàn anh đã nhắc nhở, tạm biệt anh.” Chu Thanh Uyển mỉm cười chào tạm biệt, cố gắng làm mình trông thong dong một mới không muốn người này đạt được ý đồ Thanh Uyển về phòng học thấy mấy nữ sinh đang vây quanh chỗ ngồi của Trình Tuệ Kỳ, cô nàng này vùi mặt vào cánh tay, bả vai khẽ run lên, hình như đang Thanh Uyển cũng không bất ngờ lắm, cũng đã bị từ chối như vậy nếu còn có thể giống như người không có việc gì thì mới lạ lùng.“Cậu biết tại sao Trình Tuệ Kỳ khóc không?” Chu Thanh Uyển vừa ngồi xuống ghế, Vương Huyên Nghi đã hưng phấn nghiêng người tới muốn chia sẻ tin tức mình biết Chu Thanh Uyển đã biết nguyên do từ lâu nhưng vẫn làm bộ không biết, chừa chút mặt mũi cho Vương Huyên Nghi.“Cô nàng bày tỏ với Trương Kính Vũ và bị từ chối.” Vương Huyên Nghi lắc đầu tỏ vẻ đồng Thanh Uyển không có phản ứng gì, cúi đầu sửa sang lại sách bài tập trên Huyên Nghi đã quen với tính lạnh nhạt của Chu Thanh Uyển, cho nên cũng không nói gì nữa, cô ấy quay đầu đi nói chuyện phiếm với bàn phía tuần nhanh chóng đến.“Uyển Uyển, phải nhớ đến mình nha~” Vương Huyên Nghi dang hai tay ôm lấy cổ Chu Thanh Thanh Uyển hơi không quen với động tác thân mật như vậy, nhưng cuối cùng cũng không đành lòng buông tay cô ấy ra.“Huyên Huyên cậu cũng khoa trương quá đi! Uyển Uyển chỉ rời đi hai ngày mà thôi.” Lý Tĩnh có chút cạn lời.“Mình đi trước nhé! Bai bai.” Chu Thanh Uyển nhẹ nhàng vỗ cánh tay Vương Huyên Nghi rồi cầm ba lô rời khỏi ký túc Thanh Uyển mua vé xong liền ngồi ở ghế tiếng chuông tự động trên sân ga vang lên, một đoàn tàu điện ngầm hình dạng như đầu viên đạn từ từ đến, cửa tự động mở ra cho hành khách lên xuống trạm, Chu Thanh Uyển bước vào theo thứ Thanh Uyển đi chuyến xe sớm nhất, cho nên trên xe còn rất nhiều chỗ tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống rồi đeo tai nghe lên, thưởng thức phong cảnh lướt qua vùn vụt ngoài cửa sổ độ trong khoang xe rất thoải mái, Chu Thanh Uyển chỉ cảm thấy mí mắt ngày càng nặng, cuối cùng cô cũng ngủ thiếp điện ngầm lại dừng, hành khách trong toa xe càng ngày càng nhiều, có chút ồn Kính Vũ đi vào trong đám đông nhốn nháo, vừa ngẩng đầu liền thấy bộ dạng ngủ say của cô gái tựa đầu vào cửa sổ, đôi mắt lặng lẽ nhắm nghiền, lông mi hẹp dài giống như một chiếc quạt nhỏ, phủ xuống tạo thành bóng mờ nhàn Kính Vũ đứng trước mặt cô, nhặt một bên tai nghe bị rơi ra đặt lại vào trong tai cô một lần nữa, ngăn cách cô khỏi sự ồn ào trần tục của đám đông xung quanh, chỉ còn lại vẻ yên tĩnh và tốt biết qua bao lâu, Chu Thanh Uyển mơ màng cảm thấy có người vỗ vai khó khăn mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt dần dần trở nên rõ ràng.“Đã đến trạm cuối cùng.” Trương Kính Vũ thấy Chu Thanh Uyển thức rồi bèn nhỏ giọng nhắc Thanh Uyển mới phát hiện mình đã ngủ qua trạm.“Cảm ơn anh!” Chu Thanh Uyển nhanh chóng xuống xe chờ chuyến tiếp nhìn đồng hồ thầm hy vọng sẽ không chờ lâu lắm, nếu không dì út sẽ lo lắng.“Anh đi cùng em nhé, bằng không em lại ngủ quên bỏ trạm.” Trương Kính Vũ đứng chờ bên cạnh Chu Thanh Thanh Uyển ngượng ngùng khẽ chớp mắt rồi cười gượng hai tiếng, nỗ lực che giấu sự xấu hổ trên khuôn sao lần nào cũng để anh bắt gặp bộ dạng mất mặt của mình thế chứ?Chu Thanh Uyển suy sụp trong Full Tại muốn đi đâu?” Trương Kính Vũ nhìn bản đồ các trạm tàu điện ngầm dán trên tường.“Trạm Tử Uyển.” Chu Thanh Uyển cúi đầu gửi tin nhắn cho Đường Kính Vũ nhíu chặt Tử Uyển? Nơi đó toàn là khu dân cư.“Em chuyển đến Nam thành rồi sao?”“Ơ? Đúng vậy.”Lúc trước quả thật cô sinh sống ở Bắc thành, nhưng lên lớp 8 thì chuyển đến Nam vì sao anh lại hỏi như vậy, trước đây bọn họ quả nhiên có quen biết sao?Chu Thanh Uyển nhớ lại mấy chuyện quá khứ một lần nữa, nhưng bất kể thế nào cũng không nhớ từ bỏ không nghĩ nữa, có lẽ là người không quan trọng lắm đâu nhỉ?Sau khi đến trạm Tử Uyển, Chu Thanh Uyển chào tạm biệt Trương Kính Vũ rồi xuống xe đi về hướng nhà dì mình.“Dì ơi, con đã về rồi!” Chu Thanh Uyển tháo cặp sách xuống, móc chìa khóa mở cửa từ bên trong bước vào nhà cô liền thấy Roger đang ngồi trên sô là bạn trai mà dì cô mới quen mấy năm trước, hai người đều cùng làm việc ở văn phòng luật sư.“Chào chú ạ.” Chu Thanh Uyển ngoan ngoãn cất tiếng nghe tiếng bèn ngẩng đầu mỉm cười đáp lại, “Thanh Uyển về rồi à!”“Uyển Uyển con chờ một chút, dì út nấu thêm một món nữa là có thể ăn cơm!” Giọng của Đường Hân vang ra từ trong phòng Thanh Uyển chào hỏi xong thì về phòng cô không trang trí gì đặc biệt lắm, chỉ có một chiếc giường cùng bàn học màu tối, trên bàn để mấy quyển sách và đèn bàn màu vàng nhạt được đặt rất ngay ngắn, trước kia cô thường ngồi học ở Thanh Uyển tiện tay đặt ba lô ở một bên rồi xuống kéo ghế ra ngồi xuống, trên bàn sớm đã dọn xong chén đũa cho cô.“Uyển Uyển, dì có chuyện muốn nói với con.”, dì út gắp một miếng thịt kho tàu cho Chu Thanh Uyển, “Dì và chú Roger của con định sẽ kết hôn vào năm sau.” Phiền lo chi em ngày tháng bên cạnh anhBình yên trên vai và trái tim yêu đờiTừng ngày trôi quaLuôn rạng ngời như sắc hoaCùng tia nắng trong hạnh phúc với muôn hoaBình minh đang lên là có anh ở đâyCầm tay em đi tận cuối nơi chân trời trọn đời bên emAnh là ngày mai nắng lênBầu trời cao bao vì sao nguyện minh chứngVà giờ đây anh đây anh yêu em thương em ngày tháng năm Thanh BìnhCầm tay em đi nguyện ước cùng em đến muôn đời em là nhà anh nóc anh là hơi ấm trong ngày giá lạnh bên anhVà giờ đây anh yêu em thương em .người hãy nghe anh nàyThề trong non cao là có tình anh mãi đong đầyNhư là ngàn con sóng xô bờ em đấy trong hạnh phúc với yêu thươngRiêng mình emHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Tên truyện Bình yên khi có anh *Tên Hán Việt Nhượng nhân an tâm đích nhĩTác giả Lục Duyệt Thập ThấtNguồn convert Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm WikidichSố chương 44 chươngEdit & beta AnkyThể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt sủng, Vườn trường, Song hướng yêu thầm, HENhân vật chính Chu Thanh Uyển, Trương Kính VũVĂN ÁNHọc trưởng phúc hắc dịu dàng X Học khai giảng năm lớp mười, Chu Thanh Uyển gặp một đàn anh hiền lành tốt bụng dẫn đường cho mình. Lúc ấy cô chỉ cảm thấy vị đàn anh này trông rất quen, mãi đến buổi tối hôm đó, Chu Thanh Uyển mới biết hóa ra mình và Trương Kính Vũ sớm đã quen biết từ cấp cứ đinh ninh hồi cấp hai bọn họ chưa từng gặp mặt nhau vì vậy Trương Kính Vũ sẽ không thể nào nhận ra mình, mãi đến tận hôm thi đấu bóng rổ nọ…Trương Kính Vũ cong khóe môi “Kỹ thuật chơi bóng hiện tại của anh hẳn là khá hơn lúc cấp hai phải không?”Ánh mắt Chu Thanh Uyển né tránh “Em không biết anh đang nói gì.”“Hồi cấp hai không phải em luôn đứng sau thân cây nhìn anh chơi bóng sao?”, Trương Kính Vũ hạ giọng hỏi, “Em cho rằng anh không nhìn thấy à?”Chu Thanh Uyển “……”② Thời trung học của Chu Thanh Uyển có một nỗi tiếc nuối, chính là không thể bày tỏ lòng mình trước lúc Trương Kính Vũ tốt nghiệp. Cô những tưởng bọn họ sẽ bỏ lỡ nhau từ đây mà không ngờ vào cái ngày mình pha cho Trương Kính Vũ một ly trà gừng ấy, cậu thiếu niên đã khắc sâu tên cô vào tận đáy lòng, không thể xóa dẫn đọc⋇ Song hướng yêu thầm, nửa phần trước viết về cấp ba, phần sau là đại học.⋇Tag Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ngọt văn, Vườn trường⋇Lập ý Dù nhiều năm trôi qua, anh vẫn mang đến cho em cảm giác yên tâm. Tâm sự Thứ bảy, 12/10/2013, 1119 GMT+7 Giá như nhận ra anh mới chính là điểm tựa cuộc đời, em sẽ không phí thời gian vào những hư ảo không thuộc về mình. Hạnh phúc với em đơn giản lắm, là mỗi ngày được trò chuyện với anh, được thấy anh cười. Anh yêu, xin hãy để em được trọn vẹn gọi anh bằng hai tiếng thương yêu ấy. Với em, anh cao cả lắm, hy sinh mọi thứ vì em, đánh đổi tất cả chỉ để được ở cạnh, chăm sóc em. Anh đã vượt qua km để ngồi cạnh, trao niềm thương yêu trìu mến mà trước giờ chưa có bất kỳ người yêu nào làm cho em, nhất là khi tâm hồn em trống rỗng, chênh vênh, cần một điểm tựa và anh đã ở bên, sẻ chia, cho em một bờ vai vững chắc, trao cho em cảm giác an toàn, không sợ sệt để em có thể khóc ngon lành trong vòng tay ấy mỗi khi vấp ngã. Rất bình yên! Còn nhớ lại những ngày đầu tiên, chúng ta chỉ là những người bạn bình thường, mỗi lần em rong chơi ở Hà Nội cứ bắt anh đèo đi chơi bi-a dẫu biết rằng em chơi rất kém. Rồi cả những lần em bị người yêu bỏ rơi dọc đường, chỉ nhắn tin lập tức anh xuất hiện, chở em về trong lặng lẽ, chỉ tiếng gió thổi du dương bên tai. Em giận mình sao không nhận ra anh là của em từ sớm. Cứ nghĩ đến đây thôi em lại nghẹn ngào không nói nên lời, giá như nhận ra anh mới chính là điểm tựa cuộc đời, em sẽ không phí thời gian vào những hư ảo không thuộc về mình. Hạnh phúc với em đơn giản lắm, là mỗi ngày được trò chuyện với anh, được thấy anh cười, được trông anh giận dỗi, được nhìn anh ngái ngủ, đáng yêu lắm đấy. Nếu biết yêu anh nhiều như thế Em không để lỡ khoảng trời thơ Nếu biết duyên ta là định mệnh Em không để lạc dây tơ hồng. Em thấy hài lòng cuộc sống hiện tại này lắm anh yêu ạ. Giờ đây chỉ còn mỗi việc dành dụm tiền để mở hàng ăn uống và quán cơm chay từ thiện nữa thôi là ta đã xây dựng được ngôi nhà ấm cúng và vững chắc tuyệt đối rồi. Hằng

bình yên khi có anh