Cô cũng nở nụ cười, nụ cười lâu rồi anh không thấy. Blog Radio 777: Ngày người nói thương tôi, bầu trời mang một màu xanh rất khác Để anh đưa em vào phố thu. Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ Đặc biệt anh siêu dễ nuôi, không kén ăn, không bao giờ chê đồ ăn người yêu nấu, còn biết khá nhiều quán ngon để đưa em đi khi chúng mình chán ăn cơm nhà. miệng cười cả ngày vậy là chết tôi rồi Do Do Do Do Do Do mi Do la Ngày càng nhiều thêm, tình yêu cho em ngày càng nhiều thêm Do Do Do Re, sol Do Do Do Do Do Do Re Muốn nắm đôi bàn tay đó một lần Do Do Do la Do Do la lasol Du dương chìm sâu trong từng câu ca dịu êm Do Do la Do So la Do Do la Do (Quay về 2 hết điệp khúc sang Đoạn Kết ) Đoạn Kết ĐK: > Hãy làm cho anh được yêu thương, yêu thương em vào từng suy xét, Dù là tưởng tượng thôi dẫu vậy anh cũng thấy vui rồi, Đừng nói bỏ ra em ơi tình cảm ko yêu cầu nói, Chỉ yêu cầu cảm thấy thôi anh suy nghĩ cũng đầy đủ rồi hầu hết Lúc anh từng mơ ngồi một Được đứng bên em trong nắng xuân hồng. 1 giờ sáng! Trôi qua, trôi nhanh kéo theo ưu phiền miên man. Âm thầm gieo tên em vẽ lên hi vọng. Đúng là yêu thật rồi! còn không thì hơi phí này. Cứ thế loanh quanh, loanh quanh, loanh quanh, lật qua lật lại 2 giờ. Những ngôi sao trên cao, là Tham khảo trọn vẹn bộ 20 câu stt chất về tình yêu dành cho những ai đang cô đơn: Stt Chất Hay Nhất. 💖Tình chỉ đẹp khi còn dang dở Cưới nhau về tắt thở càng nhanh. 💖Tiền túng tình tan. Tư tưởng tồi tàn. Tiến tới TỰ TỬ. 💖Ở đâu cũng có anh hùng, Ở đâu cũng có zmIR89. "Tìm tôi làm gì? Bản thiết kế tôi đã giao rồi, tôi cũng đã nói với anh khi nào tôi trở về, năm ngày còn chưa tới -""Anh đã nói trước với em, anh không đợi được đến năm ngày, quá giày vò, anh không đợi được." Lương Tĩnh Hanh trực tiếp ngắt lời cô "Anh muốn lập tức gặp em.""Gặp tôi, gặp nhau rồi sau đó sẽ như thế nào?" Dương Tư Dục lắc dù sự xuất hiện của anh, trong tức thời mang cho cô hy vọng không nên có, nhưng cô đã quyết tâm muốn rời khỏi anh, sự xuất hiện của anh chỉ là để cho cô càng thêm khó chịu mà thôi."Anh muốn đưa em về." Lương Tĩnh Hanh không chút nghĩ ngợi trả lời."Không thể nào, tôi chưa muốn về." Dương Tư Dục cũng phủ quyết rất vẻ mặt cô kiên định, Lương Tĩnh Hanh nghiêng cúi người, chóp mũi chống đỡ nàng, hơi thở nóng rực phảng phất ở giữa hai người. Hơi thở của anh nồng đậm, hơi thở của cô đứt quãng mà dồn dập, bọn họ cũng bởi vì thân thể gần sát nhau mà nhịp tim không bình thường."Em không trở về, không sao, anh ở lại với em." Lương Tĩnh Hanh đã quyết định, cần phải ở chỗ này, đem "Giải quyết" Dương Tư Dục cho tốt. Chuyện ở công ty, anh tạm thời giao tất cả cho thư ký, đợi sau khi thành công đưa Tư Dục về bên cạnh anh, anh mới yên tâm làm vậy, Dương Tư Dục kinh ngạc, không xác định cô đang nghe được cái gì. Nhìn thẳng vào mắt anh, thấy cảm xúc trong mắt anh hoàn toàn khác hẳn lúc trước, vẫn là đôi con ngươi thâm thúy mê người như cũ, nhưng nhiều hơn mấy phần chân thành nhu tình, cùng kiên định."Anh nói rồi, trực tiếp phán anh tử hình, đối với anh mà nói không công bằng, cho nên anh đến đây, hướng Dương quan toà ’ chống án, anh chỉ muốn một cơ hội." Cái Lương Tĩnh Hanh cần bây giờ chính là một công Tư Dục nhìn chăm chú vào đôi mắt dịu dàng của anh, trong lòng đã muốn hòa tan. Nhưng đối với chuyện tương lai của hai người, cô hoàn toàn không thể xác định."Chúng ta quen biết nhau đã rất nhiều năm rồi." Dương Tư Dục rũ mắt xuống, đem tầm mắt dời xuống đôi môi mỏng khiêu gợi của anh. Cô đã từng khát vọng được đôi môi kia cho mình một nụ hôn nóng bỏng, cho là đó chính ước muốn duy nhất của cô, vậy mà hôm nay, cô đã nếm được tư vị của nụ hôn đó, nhưng không phải đơn thuần chỉ có hạnh phúc, còn kèm theo nồng nặc chua xót và khổ sở."Vậy thì như thế nào?" Lương Tĩnh Hanh nhìn hàng lông mi dài của cô, mặc dù không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng anh lại có thể nhớ hình dáng của cô, môi của cô, mắt của cô, mũi cao của cô."Quen biết anh nhiều năm, anh có thật lòng có yêu một người phụ nữ nào sao?" Dương Tư Dục cắn môi, thầm nghĩ thật châm chọc, hạnh phúc của bọn họ chỉ là sự giả dối mà thôi. Cô không muốn đắm chìm, không thể đắm chìm, nếu không, cô thật sẽ không có cách nào tự kềm cô lại cắn chặt môi đỏ mọng, Lương Tĩnh Hanh đau lòng nâng lên mặt cô lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô không cho cô lãng tránh mình."Anh cũng đã từng suy nghĩ như vậy, cả đời này cũng sẽ không yêu một ai. . . . . ." Giọng Lương Tĩnh Hanh khàn khàn đè nén tâm tình kích động "Cho đến đêm hôm đó anh mới phát hiện, thì ra là, trong lòng anh đã sớm có em."Dương Tư Dục run rẩy, cô không thể nào tin nổi sự thật từ trong miệng anh, nghe lời nói làm say lòng người."Không, không thể nào. . . . . . Chuyện này. . . . . . Không phải là sự thật. . . . . ." Cô lắc đầu, không muốn mình dễ dàng tin vào những lời nói của anh "Anh không thể nào chỉ vì một buổi tối mà yêu tôi.""Ngẫm lại, những lời này cũng không đúng, nếu chỉ vì một đêm đó mà nói chuyện yêu đương thì không phải."Dương Tư Dục không hiểu lắc đầu, không biết anh đang nói gì."Chỉ có thể trách anh ích kỷ." Lương Tĩnh Hanh thủy chung không muốn thừa nhận điều này, nhưng là vì xoay chuyển cô, anh cũng chỉ có thể thừa nhận."Bởi vì em lúc nào cũng ở bên cạnh anh cho nên anh luôn vui vẻ bình tĩnh, tự do qua lại với rất nhiều phụ nữ, cho là như vậy vượt qua cả đời, cho đến khi anh sắp mất em anh mới hiểu ra." Anh hôn nhẹ môi cô, mỗi một câu là một cái hôn nhẹ mắt Dương Tư Dục mở thật lớn, những lời ngọt ngào rót vào trong tai cô, cô như đang mơ không cảm nhận được đâu là hiện thực, nhưng khi môi anh mềm mại dán lên môi cô, hơi thở ấm áp của anh quanh quẩn chóp mũi cô. . . . . . Cô mới biết, đây là thật."Anh đã sớm yêu em." Sau khi Lương Tĩnh Hanh nói ra cây này, lại một lần nặng nề hôn đối nàng yêu, có lẽ đã rất lâu, khi cả hai cùng học ở Đại học, hoặc lúc nương tựa nhau ở nước ngoài, thậm chí là khi bắt đầu ra ngoài xã hội làm việc. Anh chỉ là quá chậm chạp, quá ích kỷ, quá ngu dốt là không muốn thừa nhận mình yêu say đắm cô. Kèm theo nụ hôn của anh, cô cảm động nước mắt giọt giọt rơi cả đều không thể tưởng tượng được, cô vui vẻ rơi nước mắt không ngừng, lại làm cho lòng Lương Tĩnh Hanh như bị ái nhéo."Đừng khóc, tha thứ cho anh chậm chạp, anh nên sớm một chút bày tỏ tâm ý của mình với em." Lương Tĩnh Hanh nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt đang rơi như anh sớm phát hiện ra lòng mình, anh không cần lêu lỏng nhiều năm như vậy."Nhưng. . . . . ." Dương Tư Dục vẫn không cách nào trong thời gian ngắn có thể tiếp nhận sự chuyển biến lớn như vậy. Nắm tay anh, cô có thể đi tới Thiên đường, nhưng nếu anh buông cô ra, chỉ sợ cô sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, tan xương nát thịt."Gả cho anh." Lương Tĩnh Hanh sợ cô chưa đủ kinh ngạc, đột nhiên lại ném ra một câu để cho trái tim cô thiếu chút nữa nhảy ra khỏi ngực."Gả. . . . . ." Dương Tư Dục khó có thể tin mãnh liệt lắc đầu "Anh nhất định là điên rồi, nhất định là điên rồi, nhiều năm qua như vậy, anh chưa bao giờ cầu hôn ai, tại sao anh. . . . . .""Bởi vì anh yêu em." Lương Tĩnh Hanh nhắc lại "Anh muốn cả đời này ở bên cạnh em, cả đời chỉ ôm em, chỉ một mình em.""Không thể nào. . . . . ." Dương Tư Dục vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ của mình "Anh không phải có thể ...""Đủ rồi!" Lương Tĩnh Hanh nhìn cô đang như người điên tự nói với mình, ôm chặt lấy cô hét lớn "Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em."Anh rống to, rốt cuộc cô cũng ngừng thì thầm, lấy lại tinh thần, nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của anh nghe anh nói lời yêu mình."Trước đây, anh đã nói những lời yêu này với rất nhiều phụ nữ, nhưng cho tới nay không có một người phụ nữ nào làm cho anh muốn thật tâm che chở." Lương Tĩnh Hanh vùi mặt vào cổ của nàng, ngực cũng dán chặt vào người cô "Anh hiểu rõ em nghĩ như thế nào, không sai, trước kia anh thật sự là một tên xấu xa, không sai, bên cạnh anh phụ nữ nhiều đến đềm không hết, không sai, trước kia anh yêu một lần rồi lại một lần, lời nói ra không thể tin tưởng được, nhưng là. . . . . ."Anh kéo cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô."Đủ rồi, những gì em nói anh đã nghe đủ rồi, em không nói ra miệng là không tin, anh cũng vậy đã nhìn đủ rồi, hiện tại anh chỉ muốn nói em biết tâm ý của anh, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em." Mỗi một câu yêu, từ môi mỏng của anh nói ra, ánh mắt thâm tình mà chuyên chú, giọng nói kiên định lại chân luận Dương Tư Dục ép mình không nghe thấy, một câu kia câu "Anh yêu em" , vẫn xuyên vào lòng cô, đi thẳng vào tim cô."Em bỏ đi mấy ngày, anh đều gấp đến điên rồi." Lương Tĩnh Hanh nghe theo lời khuyên của thư ký, quyết định nói hết tâm tình của anh với động này, mặc dù anh rất không quen, nhưng cẩn thận nhớ tới, việc làm của cô không phải là không ai có thể thay thế, nhưng anh luôn luôn tôn trọng cô. Bất luận đang ở đâu, chỉ cần một cuộc điện thoại ,anh cũng có lập tức chạy về. Nếu như không phải anh đặt cô ở trong lòng, anh sao có thể cam tâm tình nguyện như một đứa em nhỏ, kêu đến là đến kêu đi là đi!Lại nói đến đây, bức tường trong lòng Dương Tư Dục gần như sụp đổ, chỉ còn lại xiêu vẹo, bị một tình cảm mạnh mẽ vây lấy, cô nhích đến gần anh hơn, chỉ còn một chút lý trí đang mâu thuẫn."Anh không thể không có em." Trán anh cụng vào trán cô, thật lòng thành ý nói với cô "Tất cả đều là lỗi của anh, chỉ cần em có thể trở lại, tất cả anh đều đồng ý với em."Câu nói kia, khiến Dương Tư Dục hoàn toàn không còn chống đỡ nổi. Nàng rơi lệ, nhìn chằm chằm tấm gương mặt tuấn tú đang gần trong gan tấc, cảm giác này tràn đầy trìu mến, rất chân tâm, thậm chí còn có thể nhìn ra sự hối hận thật sâu bên nặc uất ức, từ trong môi đỏ Dương Tư Dục bật ra , cô không nhịn được oán trách "Anh luôn khi dễ em, từ trước đến bây giờ, anh luôn làm cho em khóc. . . . . ." Lại một lần nước mắt rơi như mưa trên mặt Tĩnh Hanh nâng mặt cô lên, đau lòng tột đỉnh "Đều là sai lầm của anh, đều là sai lầm của anh, anh nguyện ý dùng cả đời này để bù lại cho em, từ nay về sau, Lương Tĩnh Hanh anh tuyệt đối lấy vợ’ là lớn nhất, vợ nói đi hướng Đông anh tuyệt đối không dám đi hướng Tây."Nghe vậy, Dương Tư Dục hướng miệng hắn nện một cái "Ai là vợ của anh!" Cô hừ nhẹ một tiếng, quay mặt đi hướng khác."Đương nhiên chính là em!" Lương Tĩnh Hanh lần nữa khẳng định "Đời này, Lương Tĩnh Hanh anh cưới một người vợ chính là em!""Em còn chưa có đồng ý! Đáng đời anh độc thân suốt đời." Dương Tư Dục mạnh miệng, nhưng bên môi đỏ mọng dĩ nhiên đã có nụ Tĩnh Hanh không dám xem nhẹ sự dao động của cô, môi mỏng khẽ nâng lên, sau vài ngày rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười "Yên tâm, anh sẽ có cách để em gật đầu đồng ý." Dứt lời, anh nghiêng hạ thân, che lại cô muốn mở miệng kháng nghị, lần nữa thưởng thức đôi môi non mềm của trăng, có sao, có ngọn cây phía sau, chứng kiến hai người lần nữa thông hiểu lẫn nhau, chân chính yêu thương lẫn phần, anh định dùng phương pháp gì thuyết phục cô. . . . . .Trong phòng tắm xa hoa của khách sạn, truyền đến những âm thanh dồn nén thật vòi sen, hơi nước lan tỏa như sương mù không thể thấy rõ tình hình bên trong, lại mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng dáng quấn quít nhau. Đột nhiên, một đôi tay bi đặt lên cửa thủy tinh mờ ảo, cẩn thận nhìn giống như người nào đó đang bị kiếm chế."Quá ngọt rồi, em nếm thử xem thật sự quá ngọt rồi. . . . . ." Thỏa mãn giọng người đàn ông thì thầm nói, giống như là trong miệng đang chứa kỳ trân dị bảo gì."Ừ. . . . . . Tĩnh Hanh. . . . . ." Người phụ nữ thở gấp, trên thuỷ tinh mờ là một thân thể mềm mại, đang bị trêu đùa mà thân thể vặn vẹo."Nhìn xem, giống như là vì anh mà dựng đứng lên, như đang mời gọi anh hôn đi, liếm cắn đi." Lương Tĩnh Hanh đưa ra đầu lưỡi, nhẹ nhàng vòng qua nụ hoa của cô cô đã sớm trở nên cứng rắn, một vòng một vòng lại một Tư Dục yêu kiều rên lên thở gấp.. . . . . ."Tĩnh Hanh. . . . . ." Trong lúc cô thần trí hoảng hốt, chỉ có thể kêu tên của anh, quá nhiều gượng gạo, để cho cô co rúc lại càng chặt hơn. Đó là sự thít chặt ngọt ngào nhấtGiống nhau là muốn thân thể gần anh hơn, cô ngưỡng hạ thân để cho anh có thể càng thêm tiến vào mình, bắp thịt của anh bởi vì kích tình mà căng thẳng, thân thể cao lớn ở phía sau của cô di động, mỗi một lần cũng làm cho hai người càng thêm gần sát nhau - cảm giác ở đè nén quá lâu, dễ dàng bị dấy lên, không chỉ là Lương Tĩnh Hanh, Dương Tư Dục cũng bởi vì này kích tình say mê mà mất đi dè dặt, không ngừng gọi tên cuộc, hai người cũng bởi vì đến cao triều mà căng thẳng, khiến ngọn lửa tình dục hoàn toàn thiêu đốt lý trí, cuối cùng, anh đem chất lỏng nóng rực phóng thích vào trong cơ thể cô. . . . . .Hoan ái qua đi, Lương Tĩnh Hanh săn sóc giúp cô rửa sạch thân thể, thậm chí ôm cô từ trong nhà tắm đi ra, đặt lên giường êm tình vô cùng mạnh mẽ, toàn thân Dương Tư Dục không còn sức lực, ngay cả sức cử động cũng không có. Khi Lương Tĩnh Hanh đang đặt lên trán cô một nụ hôn êm áp, cô đột nhiên mở mắt."Anh nói sẽ thuyết phục em đồng ý. . . . . ." Dương Tư Dục lẩm bẩm nói một câu "Nhưng một câu anh cũng chưa nói. . . . . ."Lời vừa mới dứt, cô lại khép mắt chìm vào giấc Tĩnh Hanh nâng khóe môi, tròng mắt đen nhìn chăm chú cô bởi vì mệt mõi mà thiếp đi, giọng nói mang theo nụ cười."Anh không nói, nhưng anh làm." Anh véo nhẹ cằm cô, nhẹ nhàng lắc lắc "Có câu nói gạo sống nấu thành cơm, chỉ cần ta đem ngươi cho nấu chín ’ rồi, ngươi còn bay rồi sao?"Dương Tư Dục đã ngủ say, dĩ nhiên không có nghe thấy mưu ma chước quỷ của anh, anh mừng rỡ tiếp tục nói "Em là vợ của anh, em chỉ có thể gả cho anh ..anh muốn quấn em cả đời, muốn em cả đời, thuyết phục em chuyện này nhất định anh sẽ làm, anh còn có thời gian cả đời."Hắn hôn lên trán cô "Anh là thuyết khách lợi hại nhất, em biết đó! Anh yêu."Ánh trăng mênh mông, chiếu lên bóng dáng hai người trên giường, Lương Tĩnh Hanh ôm khẽ cô, trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Khi giao ra tự do, lại cảm thấy có được nhiều hơn, có cô làm bạn, Lương Tĩnh Hanh cũng nữa không cầu mong gì ra là, đây chính là tình nhiên quay đầu, người đó cũng đang dưới ngọn anh cần, chính là Tư vòng một vòng, thiếu chút nữa lạc đường, hoàn hảo anh vẫn còn có thể quay lại."Anh yêu em." Mặc dù biết cô ngủ, anh vẫn không nhịn được lại nói một câu."Anh thật sự . . . . . . Yêu em."Có trăng làm chứng, Lương Tĩnh Hanh tự nói với mình, anh sẽ quý trọng cô cả đến vĩnh viễn, vĩnh viễn. . . . . .- HOÀN -Truyện đã hoàn rồi!Nếu bạn thích truyện này, hãy thử đọc các truyện khác cùng thể loại bên dưới nhé! Tựa như hiện tại, đã không còn kịp nữa. Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen nhìn chăm chú Dương Tư Dục đang ở cách đây không xa, cô đang cười, nụ cười làm nhức mắt anh. Rốt cuộc, Dương Tư Dục cũng phát hiện xe của anh, người của anh, mắt của anh đang nhìn mình chăm cười trên môi Dương Tư Dục cứng lại, không biết tại sao anh xuất hiện ở đây. Cô vội vàng tránh ánh mắt anh, giả như cô chưa phát hiện ra anh, vội vàng chào tạm biệt Triệu Mạnh Tề rồi chạy một mạch về nhà của mình. Triệu Mạnh Tề chỉ có thể thức thời ra về. Nhưng còn Lương Tĩnh Hanh, nếu anh đã tới đây, cũng không cho phép cô trốn tránh chút nghĩ ngợi anh xuống xe, cầm chìa khóa nhà mà lúc trước cô đã đưa anh, đi theo bước chân cô, trực tiếp vào nhà. Dương Tư Dục không ngờ anh đuổi theo, cô trừng mắt, nhìn anh đang sải bước đến trước mặt mình, trong lòng cô có dự cảm xấu. Nguy rồi, phòng khách không lớn, một đang bước tới, một đang lùi về phía sau."Anh.. sao anh lại tới đây?" Dương Tư Dục lui một bước lại một bước, lưng gần như chạm vào sopha."Tôi đến đây thảo luận với cô về bản thiết kế." Lương Tĩnh Hanh mặt lạnh đi tới, trong miệng thì nói thảo luận về bản thảo, nhưng trên thực tế, anh quên bản thiết kế còn để trên xe .. anh tức đến quên cầm lên."Vừa rồi tôi đã kêu thư ký giao nó cho anh, anh xem cũng chưa xem qua thảo luận thế nào?""Cô còn dám nói?" Lương Tĩnh Hanh bước thêm một bước "Vẽ xong bản thảo, tại sao không lập tức nói cho tôi biết? Còn phải đưa cho thư ký để lên bàn làm việc của tôi?"Dương Tư Dục lui đến không còn đường lui, nhưng vẫn thẳng lưng đón lấy lời chỉ trích của anh "Anh không phải là không thích tôi nữa đêm kéo anh từ trên giường của phụ nữ đến đây sao? Vậy thì tôi chỉ là nghe lời anh, tránh những sai lầm không đáng xảy ra, chẳng lẻ còn không tốt sao?" Cô cho làm vậy là biểu hiện mình tôn trọng anh. Nhưng Lương Tĩnh Hanh một chữ cũng không nghe vô."Không được!" Anh lớn tiếng khiển trách, không chút nghĩ ngợi hét lên "Những ngày qua, tôi đều đang đợi bản thảo của cô, làm gì có tâm tình đi kiếm phụ nữ." Lời nói vừa ra khỏi miệng, anh mới ý thức được đã thật lâu anh chưa đi tìm những người phụ nữ khác. Đáng chết! Anh thật xong mà, anh không ngờ tới, Dương Tư Dục không thể giải thích vì sao, chẳng qua là cảm thấy anh đang gây sự "Anh không có tâm tình cùng nữ nhân lêu lổng, chuyện liên quan gì tới tôi? Tôi làm xong của công việc của tôi, anh cũng có ý kiến?" Cô tức giận, lúc này cũng không xem anh là ông chủ. Dù sao từ trước đến giờ, cô căn bản cũng không coi anh là cấp trên của cô."Cô có làm tốt sao?" Lương Tĩnh Hanh tức giận không có chỗ phát, tiếp tục bắt bẻ "Trước kia, khi vẽ xong bản thảo, nhất định sẽ gọi cho tôi bàn luận xong, đợi toàn bộ điều chỉnh xong mới chính hoàn thành. Nhưng còn giờ, chỉ ném qua cho tôi."Lời chỉ trích của anh làm cô tức giận "Là tôi ném qua? Tác phẩm của tôi anh không hài lòng sao? Khách hàng chê sao?" Dương Tư Dục tuyệt không để cho người ta ô nhục tính chuyên nghiệp của mình. Đôi mắt sáng giận đến phát hỏa."Chuyện này..." Lương Tĩnh Hanh bị hỏi như vậy lúng túng không nói gì, khí thế giảm đi một nửa "Không thể nói như thế, vấn đề ở đây là thái độ, thái độ của cô có vấn đề.""Thái độ của anh mới có vấn đề." Dương Tư Dục không khách khí hét lại anh, bộ ngực tròn tức giận phập phồng lúc lên lúc xuống, chỉ vào chóp mũi anh không khách khí mắng thẳng."Chỗ nào thái độ của tôi có vấn đề?" Lương Tĩnh Hanh bất mãn với sự lên án của cô, cho dù "cảnh sắc" trước mắt mê người, nhưng anh vẫn dời đi tầm mắt của mình "Chỉ là trong công việc tôi xin cô, hy vọng cô trực tiếp thảo luận với tôi, như vậy cũng có lỗi sao?""Nhưng thái độ của anh thật có vấn đề." Dương Tư Dục sắc đá mở miệng, nhìn chằm chằm anh, trực tiếp chỉ ra sai lầm của anh "Từ khi Triệu Mạnh Tề đến bên cạnh tôi, anh đã không vừa mắt."Nghe đến từ nhạy cảm, tròng mắt Lương Tĩnh Hanh híp lại. Tên Triệu Mạnh Tề kia, thật muốn đến bên cạnh cô?"Đây coi là thừa nhận sao?" Anh hạ thấp giọng, tức giận mơ hồ thiêu đốt."Thừa nhận cái gì?" Dương Tư Dục tức giận hỏi. Thì ra hôm nay, người đàn ông này tới đây là muốn gây gổ sao? Muốn tranh cãi, cô sẽ thua anh sao?"Thừa nhận cô một dạ hai lòng, thừa nhận cô vì yêu đương không chuyên tâm làm việc, thậm chí lười phải nói chuyện với ông chủ là tôi đây." Tội lỗi cuối cùng nặng nhất, nặng đến có thể đưa lên đoạn đầu đài."Lương Tĩnh Hanh!" Dương Tư Dục cao giọng kêu tên anh, không ngờ anh lại gắn cho cô cái tội danh đó, tức giận làm dũng khí của cô tăng lên, đi về phía trước một bước "Trước kia, lúc anh ăn chơi đàng điếm, tôi có chỉ trích qua anh sao?" Cô chỉ vào chóp mũi anh, ép anh lui về sau một Tĩnh Hanh nhất thời ngậm miệng, cái gì cũng không nói được."Trước kia, anh để một mình tôi với đống bản thảo, khi anh làm chuyện xấu với những người phụ nữ khác, tôi có nói cái gì không?" Dương Tư Dục lại tiến lên một bước, hôm nay nhất định phải đòi lại công Tĩnh Hanh chưa bao giờ thấy cô tức giận như vậy, có chút không chống đỡ được."Người ta trả lương cao muốn thuê tôi, lúc tôi cự tuyệt, anh có một lần nào biểu hiện cảm tạ tôi không?" Dương Tư Dục thật sự tức giận đến không thể cứu câu nói khiến bước chân đang lùi của Lương Tĩnh Hanh ngừng lại, ngón trỏ của Dương Tư Dục đang tức giận chỉ chỉ thẳng tắp đâm vào ngực anh."Cô mới vừa ... nói cái gì?" Giọng điệu của anh êm ái, nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm."Tôi nói.. tôi chẳng qua là muốn yêu đương, anh lại tìm mọi cách để ngăn cản?" Dương Tư Dục không chút khách khí trả cũng đã nói ra, có thể nuốt trở về sao?Nói, yêu, thương? Một cổ tức giận hừng hực thiêu đốt vọt thẳng lên đầu làm anh mất trí "Không được cùng anh ta nói chuyện yêu đương!" Anh ngang ngược ra lệnh với mặt với sự tức giận đột nhiên tới của anh, Dương Tư Dục đầu tiên là sững sờ, một lâu sau mới lấy lại tinh thần "Tại sao?" Dương Tư Dục không hiểu, ngón trỏ đâm trên ngực anh cũng thật đau, nhưng cũng không làm dừng lại sự phẫn nộ của cô "Anh có thể cùng phụ nữ lêu lỏng, tôi lại không thể đàng hoàng nói chuyện yêu đương?"Đôi mắt đen phẫn nộ híp chặt lại, tức giận bắn tán loạn. Quá rõ ràng đây là ghen tức đang quấy nhiễu trong lồng ngực anh, cảm giác chua chua này không ngừng xông thẳng lên cổ họng anh "Muốn yêu có thể, nhưng đối tượng không thể .. là.. anh ta." Anh hạ thấp giọng, giọng điệu hấp dẫn mê người, những cũng nguy hiểm nồng nặc sát khí."Tôi nói chuyện yêu đương với ai, còn phải do anh quyết định sao?" Dương Tư Dục hừ nhẹ một tiếng. Bên gối anh oanh oanh yến yến, tại sao không đợi cô gật đầu đồng ý?Câu hỏi của cô khiến Lương Tĩnh Hanh nhẹ nhàng cười, bàn tay đang nắm chặt thành quả đấm buông ra, trực tiếp cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô "Dĩ nhiên." Anh bình tĩnh cười cười."Dĩ nhiên?" Giọng Dương Tư Dục rốt cuộc không nhịn được nâng cao, hai mắt trợn thật lớn "Đáp án này mà anh cũng dám nói ra? Anh dám nói rằng đối tượng nói chuyện yêu đương với tôi phải cần sự đồng ý của anh?""Dĩ nhiên." Lần này cũng là câu trả lời đó, hơn nữa giọng nói có phần kiên quyết như là có boom nổ trong đầu Dương Tư Dục, người đàn ông này thật là to gan, lại muốn quản chuyện của cô? Dương Tư Dục nhắm mắt lại, dùng sức muốn rút tay mình ra khỏi tay anh. Rút ra làm cái gì nha? Đương nhiên là muốn đánh cho anh một quyền, tên ghê tởm này. Nhưng, sức lực nam nữ chênh lệch quá lớn, cô căn bản không thể làm điều mình muốn."Tốt!" Dương Tư Dục giận phát điên, nhịn xuống kích động muốn đá anh một cái "Anh muốn trông nom, tôi sẽ để anh trông nom, vậy bây giờ anh nói cho tôi biết, tôi nên nói chuyện yêu đương với ai?" Cô sẽ chờ câu trả lời của anh, chân phải vận sức chờ phát động, chuẩn bị đá tới 'gốc rễ' của anh. Chỉ cần anh có lá gan nói ra chó, cá hay mèo, cô sẽ cho anh 'đẹp mắt'.Đôi tròng đen híp chặt hơn, anh nghiêng người gần đến mặt cô, khoảng cách càng lúc càng gần, gần đến nỗi cô có thể thấy bóng mình trong mắt anh. Ah.. Tình cảnh này hơi quen thuộc, Dương Tư Dục thở dốc vì kinh ngạc, nhớ tới lần trước họ hôn nhau tình huống cũng giống như bây giờ."Cô thật muốn biết, cô có thể nói chuyện yêu đương với ai?" Lương Tĩnh Hanh chậm rải hỏi, đôi mắt màu đen có thần khóa chặt trên mặt cô."Ừm." Da đầu Dương Tư Dục run lên, chỉ đơn giản đáp một tiếng. Lần này, xem ra không phải là không thể đá, nếu như anh lại muốn hôn cô đến thất điên bát đảo, nhưng lại muốn cô quên nụ hôn kia... Cô nhất định sẽ không khách khí. Vì vậy, chân phải cô vẫn luôn trong trạng thái chuẩn bị 'công kích'."Nói! Là ai?" Cô lạnh lùng hỏi, khí thế lớn Tĩnh Hanh đem mặt mình gần cô hơn, đụng chóp mũi cô, đôi mắt có thần nhìn thẳng vào mắt cô "Thật muốn biết?" Anh cao giọng, thân hình cao lớn làm cho người ta có cảm giác bị áp bức."Nói mau." Mặt Dương Tư Dục căng thẳng, khẩn trương đến mức quẫn bách. Nếu anh còn không nói ra đáp án, cô sẽ bất tĩnh mất."Được." Lương Tĩnh Hanh đồng ý, hơi thở nóng rực phun lên mặt cô làm cho tâm cô co rút "Nếu cô biết muốn, tôi sẽ nói.""Nói mau, nói mau ... mau... tôi rất muốn.." Dương Tư Dục thúc giục. Hơi thở anh quá nóng, hô hấp cô lại quá nhanh .. Không được, cô không thể nhịn được nữa. Đang lúc cô nghĩ mình sắp hỏng, liền nghe anh lên tiếng."Tôi." Một chữ, bình thường đơn giản từ trong miệng Lương Tĩnh Hanh nói ra nhanh chóng mà cương môi mọng của Dương Tư Dục mở ra khép vào, khép vào lại mở ra, một hồi lâu cũng không nói ra lời. Chân cô đã chuẩn bị thật lâu, nghĩ đá anh một cái thật mạnh, cũng cứng đờ giữa không cô ngây người, vẻ mặt đờ ra, tâm tình Lương Tĩnh Hanh không khỏi tốt lên, đôi môi mỏng nâng lên rất đẹp mắt "Thật vui là em không có ý kiến." Lương Tĩnh Hanh cầm lấy tay cô đặt lên môi, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn này khiến Dương Tư Dục lấy lại tinh thần, kéo tay mình lại, tay cô rốt cuộc cũng được tự do "Cái gì gọi là 'tôi không có ý kiến'?" Dương Tư Dục phát giận "Tôi bị anh làm cho choáng váng với cái đề nghị thối nát kia."Tâm tình Lương Tĩnh Hanh đang tốt chợt biến mất, sắc mặt trầm xuống "Kêu em hẹn hò với tôi là đề nghị thối nát?" Anh mắt anh đầy giận dữ."Thái độ của anh có vấn đề, tôi thật sự không hiểu, tại sao anh vừa thấy bên cạnh tôi có người đàn ông khác, thái độ của anh liền không giống?" Dương Tư Dục thật sự không hiểu cái vòng quanh quẩn này. Nghe được đáp án kia, cô không nói ra được cảm xúc trong lòng mình là gì. Vừa bắt đầu, cô thừa nhận, trong lòng tràn đầy vui mừng. Nhưng cảm xúc vui mừng đó, trong nháy mắt biến mất, cô đột nhiên nhớ tới, anh chỉ nhất thời ham muốn giữ không phải là tình cảm thật, chẳng qua là do anh kích động, chỉ là một loại... tình cảm thoáng qua, anh không muốn mất đi cô. Muốn cùng cô hẹn hò, mười năm trước chẳng phải nên bắt đầu sao mà phải mười năm sau, thấy bên cạnh cô có một người đàn ông khác, mới nói ra. Khi bình tĩnh lại, cô biết cô không nên mừng rỡ, đây chỉ là một ảo tưởng, cô phải nhận rõ đây chỉ là ảo tưởng."Em thật không muốn hẹn hò cùng tôi?"Dương Tư Dục lắc đầu, trừ giọng nói thật bất đắc dĩ, trong lòng còn có một nỗi đau thoáng qua. Cô cỡ nào hy vọng anh thật lòng nói lên đáp án đó, mà không phải chỉ là thoáng qua mà thôi, chỉ muốn hả giận mà thôi. Chỉ tiếc, Lương Tĩnh Hanh không thấy được nỗi cô đơn trong mắt cô, anh chỉ nhìn thấy cô cự tuyệt"Em có thể nói chuyện yêu đương cùng Triệu Mạnh Tề mà không thể hẹn hò với tôi?" Lương Tĩnh Hanh chưa từng thất bại bởi một người đàn ông nào mà tức cảm đối với anh mà nói có cũng được không có cũng không sao. Bạn gái? Không phải là không thay thế được, hợp tác, không hợp thì đi, đối với tình yêu anh nhất định tỉnh táo. Nhưng câu nói của Dương Tư Dục làm anh cực kỳ tức giận. Trong mắt cô, anh lại thua kém hơn một người đàn ông mới quen biết."Anh ấy có thể yêu tôi nhưng anh thì không." Dương Tư Dục mất mấy ngày thời gian mới nhận rõ điều này. Phải nói cô có thiện cảm với Triệu Mạnh Tề, người kia rất thông minh, rất thú vị, hơn nữa đối với cô rất tốt, luôn có thể chọc cô Lương Tĩnh Hanh luôn làm cô đau khổ, lần này cô nên thông minh sáng suốt một chút, lựa chọn người đàn ông thích hợp với mình. Vì vậy, cô tránh khỏi người Lương Tĩnh Hanh, yêu thầm anh đã hơn mười năm, không thể trong thời gian ngắn liền quên đi, cô muốn mình tuyệt vọng, để hoàn toàn quên người đàn ông này. Mỗi lần cô vẽ xong bản thảo, phải đưa anh xem trước, bảo đảm đúng yêu cầu của khách hàng, ý tưởng một mình cô là chưa lần hợp tác với nhau, tác phẩm của bọn họ đều được khách hàng yêu thích, làm tăng thêm lợi Tĩnh Hanh thấy cô thu lại vẻ mặt, bộ dáng không muốn tiếp tục đùa giỡn với anh, như muốn làm xong công việc đuổi anh đi, để yên tĩnh nghỉ càng muốn giữ khoảng cách với anh, anh càng không muốn cho cô được toại nguyện. Lúc này thật đúng với anh cô thường hay nói "Kiếp trước cô thiếu nợ anh."Nhận lấy bản vẽ từ tay cô, Lương Tĩnh Hanh không giống những lần trước mở ra xem, ngược lại đặt lên bàn làm việc của cô, rồi đi đến đứng bên cạnh cô xem để xuống, anh nghiêng người làm bộ muốn xem bản vẽ cho gần hơn, khiến Dương Tư Dục theo bản năng co rút thân thể lại, cố gắng kéo dài khoảng cách với anh. Động tác rất nhỏ, nhưng không qua được ánh mắt của Lương Tĩnh Hanh. Làm gì tránh anh như tránh Ngưu Quỷ Xà Thần vậy? Anh cố ý chống hai tay vây cô ở giữa anh và bàn làm nháy mắt, cả người cô nóng rực, mặc dù cả tóc cô anh cũng không chạm đến, nhưng làm cho hai má cô đỏ bừng, cô cũng cảm nhận được nhiệt độ ám áp của anh, nhưng áp lực cũng thật mạnh Tư Dục không tự chủ được nhắm mắt lại, muốn bản thân coi thường vòng tay của anh, nhưng chỉ càng làm cho cô cảm thụ hơi thở đàn ông của anh, vây quanh bên tai cô, cổ cô. Cô không muốn đẩy anh ra, biết anh nhất định thừa cơ hội này giễu cợt cô chưa từng có đàn ông chạm qua. Vì vậy, cô chỉ có thể lẳng lặng chờ, chờ anh xem xong bản Tĩnh Hanh hai tay đặt bên tai cô, cảm nhận được thân thể cô co rút, rất sợ tiếp xúc gần anh. Anh vừa xem bản thảo, vừa nhìn đôi mắt nhắm chặt của cô, lông mi thật đen, còn rất dài, giống như cánh bướm ở trên mặt cô."Mệt mõi? Sao lại nhắm mắt?" Anh đột nhiên nói, hơi thở nóng rực phun lên mặt cô. Cô chấn động, lông mi dài cũng kinh hoảng chớp chớp "Nhiều ngày rồi, tôi rất mệt, buồn ngủ là chuyện bình thường." Dương Tư Dục đè xuống kích động của bản thân, nhanh chóng dời tầm mắt, nhìn chăm chú vào bản thảo thiết kế, không để ánh mắt của hai người tiếp xúc quá lâu quá, sẽ đắm chìm, cô cũng không muốn chết ở trong hai đầm nước sâu này, không đáng giá."Được, chúng ta mau hoàn thành xong bản vẽ này, để cô có thể ngủ một giấc thật tốt." Lương Tĩnh Hanh cười khẽ, nghiêm túc chuyên tâm xem bản thảo của nghe anh nói gì nữa, Dương Tư Dục nghĩ anh không tiếp tục nói hươu nói vượn. Đột nhiên, anh lại phun ra một câu " Tối nay, tức giận vậy, không phải đang ghen chứ?" Ánh mắt anh vẫn nhìn chằm chằm bản thảo, không chút để ý nói ra một câu làm cô giật mình."Ghen cái gì?" Dương Tư Dục trấn định không để ý anh."Ăn giấm tôi ở trên giường với phụ nữ, ăn giấm tôi ở khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, ăn giấm tôi ...""Ăn cái đầu quỷ của anh." Dương Tư Dục ngăn cản anh tiếp tục nói những câu xằng bậy, cũng cố gắng ngăn cản tim mình xuất hiện từng cơn lo lắng không yên."Tôi giận, bởi vì tôi bận tối tăm mặt mày, nửa đêm còn phải vẽ bản thảo, anh lại ở bên ngoài phong hoa tuyết nguyệt tình yêu trai gái, không phải như anh nói cái gì giấm chua." Dương Tư Dục mạnh mẽ lắc đầu."Thật không phải?" Lương Tĩnh Hanh cười như không cười nhích đến gần người bọn họ đã rất gần nhau, anh đột nhiên nhích tới, Dương Tư Dục cắn môi kinh hoảng, không để cho mình thở mạnh ra tiếng."Dĩ nhiên là không phải." Cô kiên quyết phủ nhận, nói cho anh biết, đồng thời cũng tự nói với bản thân "Nếu thật là ăn giấm chua anh, dạ dày tôi đã rất nhanh bị tàn phá, cả ngày lẫn đêm đều ghen tuông, axit trong dạ dày quá dư thừa, chắc tôi chết sớm, đâu còn ở đây vì anh vứt bỏ sống chết."Lương Tĩnh Hanh xấu bụng lại nghiêng người cúi xuống, dùng hơi thở trêu chọc cô "Lời này.. nghe .. rất là chua!" Anh cố ý chọc cô, nhìn cô một hồi, con ngươi lại lóe lên ánh sáng mập vì đêm quá khuya sao? Phòng vẽ tranh đèn quá tối, anh không nhìn rõ mặt cô. Vì sao anh cảm thấy khuôn mặt cô ửng đỏ, giống như là bị anh nói trúng tâm tư. Bao lâu rồi anh không ở gần cô?Ở trong lòng anh, cô là một đồng nghiệp tốt, nếu vẻ mặt cô hôm nay không giống trước kia nhìn thấy anh như một đôi giày rách, anh cũng lười để ý đến qua, đến gần cô như vậy, anh mới phút chốc phát hiện cô có một đôi mắt trong veo phát sáng, lông mi thật dài, một đôi môi mộng đỏ xinh xắn, một gương mặt hồng phấn..."Ai rất chua với anh!" Dương Tư Dục lẩn tránh, nhưng cô lại không muốn hạ thấp mình trước mặt anh, chỉ có thể cứng rắn nâng cao khí thế của mình, đối mặt với anh "Mười mấy năm qua, phụ nữ bên cạnh anh không phải trăm cũng mấy chục, anh cho rằng tôi chán sống, đi tranh thủ tình cảm của anh cùng với những người phụ nữ kia?""Nhiều như vậy sao?" Lương Tĩnh Hanh cười hỏi, thưởng thức hai má đỏ hồng đáng yêu của gái nhỏ này tối nay ... sao lại có hương vị phụ nữ?"Chính là nhiều như vậy!" Dương Tư Dục khẳng định gật đầu. Thấy đôi môi anh thoáng qua nụ cười, làm cho cô lo lắng, cô muốn anh không cười nổi "Anh sống như một kỹ nam."Tâm tình Lương Tĩnh Hanh đang tốt, vì hai chữ này mà mất đi "Kỹ nam?" Nụ cười trên môi cừng đờ, không thích nhìn gương mặt ghét bỏ của cô "Những người phụ nữ khác không nói tôi như vậy...""Bởi vì tôi không phải những người đó." Dương Tư Dục ghét nhất một chuyện, chính là anh nhắc đến những người phụ nữ kia trước mặt Tĩnh Hay chau mày rậm, phát hiện hôm nay cô rõ ràng nhắm vào anh "Hôm nay cô ... rất không đáng yêu." Anh cau mày Tư Dục hừ lạnh trả lời "Cho tới bây giờ .. anh cũng chưa từng cảm thấy tôi đáng yêu." Cô nhỏ giọng lầu bầu, tự lẩm bẩm, định đẩy anh ra đứng hiện hữa của anh mang lại cảm giác quá kinh người, cộng thêm cô hôm nay tâm thần bất định, không tập trung được, không nên tiếp tục giằng co với anh "Tôi mệt, muốn đi ngủ trước." Cô dừng lại bên cạnh cửa, lạnh lùng bỏ lại một câu."Này, cô kêu tôi đến, không phải là duyệt bản thảo sao?" Lương Tĩnh Hanh biết cô hôm nay có chỗ nào không đúng."Tôi không có tinh thần thảo luận tiếp với anh." Dương Tư Dục không quay đầu lại vẫn bước tiếp, để anh một mình ở lại phòng làm việc."Này, Dương Tư Dục ... Dương Tư Dục ..." Lương Tĩnh Hanh lao theo sau cô kêu lớn, cô bất đắc dĩ hôm nay quyết tâm không để ý đến thấy cô biến mất ở đầu hành lang bên kia, Lương Tĩnh Hanh phát hiện cô quả thật bỏ lại một mình anh. Ngoái đầu nhìn lại những bản thảo của cô, mỗi một nét vẽ đều rất dụng tâm.. Lương Tĩnh Hanh nhìn nhìn, càng nhìn càng cảm thấy không có chỗ nào cần chỉnh rồi, anh thừa nhận, nghe đến cô tính toán muốn nghỉ ngơi, anh cảm thấy bản thân cũng bị ảnh hưởng không có tinh thần làm việc. "Cắt ... muốn ngủ phải cùng nhau ngủ." Lương Tĩnh Hanh để bản thảo lên bàn làm việc, không được tự nhiên bước về hướng phòng khách của cô, đi đến sopha to lớn thoải là một ghế dài bốn người ngồi, bằng da thoáng mát thoải mái, dù đứng ngồi cứng mềm vừa phải, hết sức dễ chịu. Lúc cô mua, anh đã từng không hiểu cô ở một mình lại mua một cái ghế dài như vậy. Sau đó, anh ngẫu nhiên phát hiện, sopha đó rất thích hợp với anh, ngủ dậy cũng thoải sau, mỗi lần gấp gáp chạy bản thảo, có khi nửa đêm cần anh tới chỗ cô, ghế sopha kia phát huy tác dụng. Anh có chìa khóa nhà cô, nhưng lại không có chìa khóa phòng cô, ghế sopha này là nơi nghỉ ngơi tốt lúc anh làm việc mệt mõi. Anh có thử hỏi cô, ghế sopha này là mua cho anh sao? Dương Tư Dục trả lời rất đơn giản, chính là mấy chữ "Nghĩ hay quá nhỉ!" Được rồi! Vậy anh cũng không suy nghĩ nhiều nữa cô muốnlàm sao thì họ là đồng nghiệp, là anh em, là bạn bè cùng nhau phát triển sự tình, sẽ có lúc không hợp nhau, sẽ chia bọn họ là bạn bè. Bạn bè, chính là cả đời, sẽ không tách ra, không gây gỗ, cô sẽ không giống những người phụ nữ khác, giận dỗi với anh. Cho nên, anh quyết định, muốn làm bạn với cô cả đời. Cả đời không rời xa Tĩnh Hanh năm trên ghế sopha, tìm một tư thế thoải mái, ngáp một cái, không quên ngẩn đầu lên nhìn cửa phòng đang đóng, lớn tiếng ném ra một câu "Ngủ ngon!" Xong, Lương Tĩnh Hanh ung dung nhắm mắt lại, một cánh cửa, Dương Tư Dục không nhịn được cười. Người đàn ông này, không bao giờ để mình thua thiệt, không để cho cô chiếm một chút tiện nghi nào. Cô muốn nghỉ ngơi, anh cũng không làm thêm một phút nào, đem phòng khách nhà cô biến thành phòng ngủ, vừa tự nhiên lại tự một tháng, anh đều sẽ ở nhà cô làm khách một đêm, bởi vì cô thường xong công việc vào nửa đêm, cho nên anh xem xong bản thảo cũng đã rạng sáng. Mà cô, chuyện thường làm nhất là nửa đêm, khi anh đang trên giường với người phụ nữ khác gọi về. Lúc hoàn thành bản thảo, cô là lớn đã một lần bị cô làm cho đau khổ, cũng không dám lỗ mãng, mỗi lần từ trên giường với phụ nữ chạy tới, mặc dù lòng có oán hận, nhưng anh luôn phải về bên cạnh cô. Cho dù không muốn, anh cũng phải anh đã nhiều năm, chỉ có những lúc này, cô mới cảm thấy trong lòng anh có mình, có địa vị, có tầm quan trọng. Mặc dù, chẳng qua vì cô có tài thiết kế, nhưng cô cũng thỏa bởi vì nguyên nhân này, cho nên cô vẫn ở lại bên cạnh anh, cho dù có rất nhiều người đưa ra điều kiện hậu đãi, cô cũng không động hiểu cô, hiểu rõ cô. Trên đời này, không ai có thể hiểu cô hơn anh. Chỉ ngoài trừ .. anh vĩnh viễn không biết, tâm ý của cô đối với phút đồng hồ trên tường chạy một vòng, đã ba rưỡi đêm, Dương Tư Dục vẫn chưa lắng tai nghe động tĩnh ngoài phòng khách, trong đêm tối yên tĩnh, không còn nghe tiếng vang, cô nở nụ cười nhàn nhạt, biết anh đã ngủ nhẹ cửa, Dương Tư Dục đi về phía phòng khách, như dự đoán, Lương Tĩnh Hanh đã ngủ say. Cô chậm chạp ngồi xổm bên cạnh ghế sopha, cẩn thận chu đáo ngắm khuôn mặt đẹp của lông mày, này mắt, ngũ quan cô đều biết rất rõ, chỉ có tim của anh, chỉ có nơi đó cô không cách nào tiếp xúc được. Cô biết anh phong lưu, biết anh đa tình, biết rất nhiều chuyện của anh, nhưng không biết, tại sao mình không dời mắt khỏi anh đưa ngón tay nhỏ nhắn, dùng mu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn huyệt Thái Dương của anh, êm ái lướt qua mặt anh. Đi theo bên cạnh anh đã lâu, cô biết anh sau khi ngủ, ngủ rất sâu, dù cô khẽ dựa vào ngực anh, anh cũng không tỉnh. Vì vậy cô nghe được tiếng tim anh đập bình bịch, cô không tự chủ nở nụ thừa nhận, mình rất ngu, yêu một người không nên yêu. Cho dù mạnh miệng, cho dù không muốn thừa nhận, nhưng khi ban đêm ở cùng anh như vậy, cô luôn dung túng cho mình đam mê mười phút, nói dài cũng không dài, cũng là cô khống chế mình cực hạn. Dài hơn nữa, cô không thể thoát ra. Từ từ lấy hơi, cô thở theo nhịp thở của anh, cảm giác mùi vị của anh, để cho mùi vị của anh đi vào chóp mũi cô, đi vào trong thân thể cô, dung hòa anh vào từng hơi thở cô, lòng cô, không ngừng kêu "Yêu anh, yêu anh, yêu anh..." Cho dù chỉ có mười phút, cô bỏ hết phòng bị của mình, đề cho mình chìm yêu... Vỏn vẹn mười phút mà thôi, cô không muốn cưỡng cầu thêm. Chờ đợi, đến khi tỉnh mộng, cô sẽ để tim mình chết đi, rời khỏi phần ngày nào, khi nào sẽ tới, cô cũng không muốn suy nghĩ, muốn mình quên đi tất phút, rất nhanh sẽ trở thành quá khứ. Cô lưu luyến không rời đứng lên, nhìn anh thêm một lần, rốt cuộc xoay người bước ngủ trên sopha, Lương Tĩnh Hanh từ đầu đến cuối không mở Tĩnh Hanh bị mùi thức ăn làm thức dậy, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào những tia màu vàng sáng chói, nhuộm phòng khách thành một màu vàng, bao gồm anh, cũng hòa tan vào tia ấm áp vươn vai, thoải mái ngáp một cái, theo mùi thức ăn bước tới, lầu bầu mở miệng "Sáng sớm, cô kéo rèm cửa sổ lên hết, ánh mặt trời chiếu đầy nhà, ai mà ngủ được?"Lương Tĩnh Hanh từ sau lưng Dương Tư Dục thò đầu ra, nhìn thấy cô đang chuẩn bị thức ăn sáng, mùi thơm bốn phía, làm động lòng Tư Dục ngoái đầu nhìn lại người đang đổ thừa, chỉ lạnh lùng bổ sung một câu. Anh có một cái miệng ngọt chết người, lúc nói chuyện, sẽ nói yêu thương, nói những lời ngon tiếng ngọt, thậm chí có thể nói đến thiên trường địa anh chưa bao giờ nói những lời đó với cô, nhưng cô hiểu, tất cả đều là giả. Trong lòng anh, chưa từng nghiêm túc với ai, quan tâm người nào, anh thậm chí chưa từng có ý định dừng chân với người phụ nữ .. tình huống phát triển, nhưng cô không có cách nào đoán được hướng nào."Tư Dục, giúp tôi! Nể mặt giao tình của chúng ta nhiều năm, giúp tôi, chỉ cần lấy được dự án áo cưới này, về sau, cô lập gia đình, từ áo cưới, bánh cưới, một mình tôi tài trợ, tuyệt đối không có nửa câu oán than."Anh càng nói càng đưa ra nhiều điều kiện hậu đãi, không cho cô có thời gian suy nghĩ "Cô cũng biết áo cưới do chúng ta thiết kế, không phải trăm cũng chục vạn, có thể tiết kiệm không ít!" Anh rất hưng phấn đưa ra nhiều điều Tư Dục nhìn anh, không nói ra lời. Anh tự cho là mình đã đưa ra con mồi béo bở hấp dẫn cô mắc câu, nhưng không nghĩ đến, nếu như cô không có ý định kết hôn, thì những mồi câu kia hoàn toàn không có ý nghĩa..Anh nghĩ đến cô kết hôn, nhưng, cô là muốn gả cho ai, anh lại chẳng thèm để ý chút nào. Anh muốn cô giúp anh giao thiệp lấy về dự án kia, đây không phải là chuyện cô đau nhất. Chuyện làm cô đau nhất chính là, chuyện anh để cho cô tận mắt chứng kiến anh cùng một phụ nữ khác dây dưa, trao cho một người phụ nữ khác nụ cười quyến rũ của anh, trao cho người phụ nữ khác ánh mắt chết người của như là thất vọng đến cực độ, trong nháy mắt chiếm lĩnh hết tâm tư cô, hai mắt lạnh lẽo, đôi môi tái nhạt, cô không nghe được chính giọng của mình "Được."Cuối cùng, cô cũng đáp ứng thỉnh cầu của anh. Dương Tư Dục rũ mắt, để mặc cho lòng mình trầm xuống. Cô cũng muốn thử.. xem nhẫn nại của mình đối với anh còn bao lâu tiệc được tổ chức tại biệt thự lớn, lúc trước yên tĩnh, con đường lớn vắng vẻ, nay trở nên sáng rực từ đầu đường đến cuối đường. Triệu gia nhà cửa được đúc bằng đồng rộng mở, thực khách đông đảo, sân cỏ xanh mơn mởn trở thành bãi đậu xe, có thể thấy được thể diện của chủ nhân rất lớn, các nhân vật lớn trong giới thương trường đều có mặt đầy đủ, không khí rất náo Tĩnh Hanh cũng nằm trong danh sách khách mời, mang theo bạn gái là Dương Tư Dục, đúng giờ đi đến nơi. Xuống xe, hai người đi thẳng đến hội trường,Lương Tĩnh Hanh mặc dù khoác tay Dương Tư Dục, thái độ lịch sự thong dong, nhưng đôi mắt sắc bén đã đảo quanh một vòng trong hội trường tìm kiếm, rất nhanh đã phát hiện ra mục tiêu cũa bọn họ tối nay."Triệu tiểu thư ở đằng kia." Lương Tĩnh Hanh nói nhỏ vào tai Dương Tư theo tầm mắt anh, Dương Tư Dục nhìn thấy Triệu tiểu thư đứng cách đó không xa, bên cạnh có một mỹ nhân tóc Thời Tần, không làm việc cho công ty của gia đình, sau khi tốt nghiệp đại học trở về, tự thành lập công ty bên ngoài, là bạn thân của Triệu tiểu thư, cũng là đối tượng Lương Tĩnh Hanh muốn theo đuổi tối ánh mặt của một người phụ nữ để chấm điểm, cô ấy có một mái tóc dài tự nhiên, hai mắt to lại có thần, chứa đựng ý cưới nhàn nhạt, rất ưu nhã lại có phong cách, làm đàn ông nhìn không chớp mắt."Cô ấy rất đẹp." Dương Tư Dục dịu dàng mở miệng. Cô rất muốn bắt bẻ người phụ nữ trong mắt anh, nhưng lại chịu thua kém, người phụ nữ kia xác thực làm cho người ta mở rộng tầm mắt."Ai? Triệu tiểu thư?" Tròng mắt đen của Lương Tĩnh Hanh nhìn chằm chằm Diệp Thời Trần, không có một giay nháy Tư Dục không trả lời, chỉ yên lặng dời đôi mắt trong vắt đi nơi khác, cô gắng thu lại tam tư chua xót của mình. Từ khi anh bước vào hội trường, đôi mắt đã nhìn chằm chằm vào mỹ nhân tóc dài đó, giống như chớp mắt một cái cũng sợ mất nay, cô vì anh tỉ mỉ trang điểm, mái tóc dài được bới trên đỉnh đầu, lộ ra cái gáy duyên dáng, mặc dù lễ phục màu đen khiêm tốn, nhưng lại được thiết kế rất gợi cảm, váy đuôi cá, bên hông được khắc hoa thành từng đường ôm gọn vòng eo mảnh qua, anh không đặt cô trong lòng, chỉ nhàn nhạt khen cô một câu - Cô tối nay rất đẹp hơn, cũng chỉ là Diệp Thời Tần xinh đẹp. Mà Diệp Thời Tần xinh đẹp cũng không cần anh mở miệng nói, chỉ nhìn đôi mắt anh đã nói lên tất cả."Tôi không quen với những giao thiệp như vậy, tôi đi hít thở một chút, để bàn xong hợp đồng này, anh tốt nhất nên nói chuyện với Triệu tiểu thư trước rồi hãy đi tán gái."Dương Tư Dục bỏ lại mấy câu nói, xoay người rời đi. Muôn cô trơ mắt thấy anh nhìn một người phụ nữ khác đến chảy nước miếng .. Thật xin lỗi, cô không có lòng vị tha lớn như Tĩnh Hanh quay đầu nhìn cô một cái, không nói gì, chỉ nghĩ cô không quen với những trường hợp náo nhiệt, rất nhanh chuyển mắt sang mục tiêu của mình đi Tu Dục đưa mắt tìm kiếm, chọn một góc yên tĩnh đi đến. Âm nhạc vẫn vang lên, mọi người còn đang huyên náo, nhưng lỗ tai cô dường như ngăn cách tất cả, không muốn nghe thấy bất cứ điều nhanh, lễ phục màu đen biến mất sau cây đại thụ, hai vai trần trắng trẻo mặc dù mê người, nhưng cũng không ai có thể thấy được nơi cô đang tới nay, cô tự nhận mình không thích hợp với những buổi tiệc như vậy, cho nên đối với tất cả lời mời cô đều cự tuyệt. Bởi vì Lương Tĩnh Hanh mở miệng, cô mới căn răng đồng ý, chỉ là ...Đôi mắt trong suốt sáng ngời, không tự chủ được hướng đến nơi đang náo nhiệt, không rời tiêu điểm của mình - Lương Tĩnh cười, nụ cười tràn đầy tự tin, làm cho người ta cảm phục, phong thái ưu nhã, không trách được phụ nữ đối với anh hồn siêu phách tán, một lòng hãm anh thỉnh thoảng nói vài câu với Triệu tiểu thư, thỉnh thoảng như nói nhỏ bên tai Diệp Thời Tần, hết sức thong dong. Chỉ là .. bên môi Diệp Thời Tần chỉ mang nụ cười lễ phép, xem ra .. Mị lực của anh đã mất đi ưu thế, phải thêm chút sức mới cô khẽ nâng lên, ở một nơi không ai chú ý, đôi mắt trong sáng cũng không giấu diếm chứa đầy vẻ ưu thương. Tim của anh, không có ở trên người cô."Haizz.." Thở dài một cái, Dương Tư Dục lúc này mới hiểu, cô tự làm khổ mình đến không thể giải thích được sao nên nông nơi này, là muốn tránh anh, nhưng không ngờ, đến rồi vẫn một mực nhìn chằm chằm anh."Có có biết bây giờ điện thoại đi dộng được sử dụng rất tốt, chụp hình 'anh ta', có thể ngắm nhìn lâu hơn." Đột nhiên có một giọng đàn ông vang lên phía sợ Dương Tư Dục quay đầu lại, lảo đảo lùi lại ba bước chân. Một bàn tay rất nhanh đưa ra, ôm ngang hông cô, ổn định thân thể cô, miễn cho cô một thân tinh xảo lễ phục lại ngả chổng chân lên trời."Cám ơn." Dương Tư Dục xấu hổ đứng lên, đưa tay đẩy bàn tay đang ôm bên hông cô ra, anh ta ngược lại rất lịch sự thu tay, không có chút ý xấu dừng góc tối, người đàn ông toàn thân tây trang màu đen, mặc dù phong cách khiêm tốn, nhưng người may rõ ràng rất để tâm, hết sức hợp với thân góc độ một thiết kế sư mà nói, bộ tây trang trên người anh ta phơi bày đầy đủ hai vai rộng lớn, thắt lưng thẳng tắp, xem ra thân hình rất cao lớn."Núp trong bóng tối dọa người, không phải là hành động một thân sĩ nên có." Dương Tư Dục nói chuyện rất thẳng thắn, nhắm thẳng vào sai lầm của anh góc tối truyền đến tiếng cười của người đàn ông "Núp trong bóng tối dọa người, không phải là hành động của thân sĩ .. Như vậy, núp trong bóng tối rình đàn ông, chính là hành động rất kín đáo?"Người đàn ông trong bóng tối hỏi ngược lại, trong lời nói rõ ràng có ý nhạo báng. Nghe được anh nói như vậy, Dương Tư Dục biết, lúc cô nhìn Lương Tĩnh Hanh đã không cẩn thận để người này phát muốn mở miệng giải thích, nhưng lại cảm thấy đối với một người xa lạ, giải thích những điều kia cũng vô lúc cô ngẩn ra, người đàn ông đi ra khỏi bóng tối, lộ ra thân hậu thành thật, một gương mặt đàn ông chân khuôn mặt này nhìn rất quen."Tôi nói thật, cô không nghĩ nên chụp một tấm hình sao? Tôi thấy cô ngắm anh ta cũng chảy nước miếng rồi kìa." Người đàn ông nghiêm túc đề nghị."Thứ nhất, năng lực tự chủ của tôi rất tốt, sẽ không để nước miếng chảy ra. Thứ hai, tôi nhìn chằm chằm anh ta, không phải nguyên nhân như anh nghĩ, anh ta là ông chủ của tôi, tôi phải chú ý đến tình trạng của anh ta, tuỳ thời còn tiếp ứng." Cô đường hoàng giải đàn ông như bừng tỉnh hiểu ra "Thì ra là như vậy, tôi đã hiểu." Anh cười cười, giọng nói mặc dù vẫn có chút giễu cợt, nhưng cũng đã bớt đi rất ra người đàn ông này đang nói một đường nghĩ một nẻo, Dương Tư Dục lắc đầu "Đàn ông cười như vậy, thật sự rất đáng ghét, nhất là đối tượng được báo chí tạp chí viết đầy trên mặt báo để đẩy mạnh tiêu thụ. Là người đàn ông độc thân hoàng kim có một không hai, Triệu gia Đại thiếu gia, Triệu Mạnh Tề tiên sinh." Cô miễn cưỡng kéo ra khuôn mặt tươi dù trong lòng vẫn biết, lời này cũng không êm tai, nhưng cô không muốn che dấu bất mãn của mình. Bị người ta rình trộm bí mật của mình đã quá xấu hổ, người kia còn cố tình đạp vào nỗi đau của cô, thật sự làm cho cô không có cách nào bình tĩnh Mạnh Tề trên mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên "Cô biết tôi?" Anh khẽ cao giọng, vai tựa vào đại thụ kế bên, từ đầu đến cuối trên mặt vẫn là nụ cười chưa tắt."Đây là địa bàn của Triệu gia, tôi nên biết anh." Sắc mặt Dương Tư Dục giận hờn nhìn không thay đổi, tuỳ tiện tìm một lý do, trả lời anh lấy anh, cũng không phải như mình nói, chỉ là vì cô bước vào nhà của người ta, cũng nên tìm hiểu tình hình một chút. Thân là nhà thiết kế áo cưới, mỗi người chưa lập gia đình, nhất là người có địa vị trong xã hội đều là khách hàng của cô, cô cũng nên chú là tìm kiếm khách quá, trải qua chuyện vừa rồi, Dương Tư Dục không cho rằng bọn họ còn có thể làm đối tác."Cô biết tôi, còn nói chuyện với tôi như vậy?" Trên mặt Triệu Mạnh Tề đầy hứng thú. Phụ nữ biết anh, anh cũng không nhạc nhiên lắm. Chỉ kinh ngạc, người phụ nữ này biết anh, nhưng vẫn nói chuyện với anh như vậy, thái độ tự nhiên giống như cô nói chuyện với một người qua đường nào đó, cô thậm chí còn lười phải che giấu sự chán ghét trong biết rõ, vì anh nhiều chuyện, dòm ngó cô nhìn chăm chú một người đàn ông khác. Triệu Mạnh Tề không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, nhưng mới vừa rồi thế nhưng anh lại không quản được miệng của mình, dám cắt đứt suy nghĩ của là bởi vì, cô thật sự quá bi thương, đôi mắt trong veo kia như có thể bất cứ lúc nào sẽ rơi lệ. Anh chưa bao giờ thấy được một ánh mắt của một người phụ nữ nào thâm tình, chuyên chú như vậy, nhất là người đàn ông kia lại đang vui vẻ trò chuyện với người phụ nữ không phải là người dễ dàng mềm lòng, nhưng bởi ánh mắt cô mà cảm thấy đau long. Nếu như anh quấy rầy có thể tạm thời cắt đứt thương tâm của cô, vậy anh cũng nguyện ý thử một lần."Có người bởi vì anh là Triệu Mạnh Tề mà không nói chuyện với anh như vậy?" Dương Tư Dục học thái độ của anh, cũng không thu lại sự tức giận của có thể bớt phóng túng, nhưng cô không muốn. Đó là lý do vì sao cô không thích hợp với những trường hợp giao tiếp, chỉ thích nhốt mình trong phòng vẽ tranh thiết tốt quá, cô chẳng những chọc giận khách hàng tiềm năng trong tương lai, mà kế hoạch tiếp cận với thiên kim của Triệu gia cũng biến Mạnh Tề đầu tiên là ngẩn người, sau đó vui vẻ cười lên "Ha ha ha, ha ha.. ha ha." Mới đầu, anh chỉ là không biết trả lời sao, nhưng anh càng cười càng cảm thấy vui vẻ, thậm chí càng vui vẻ cười to Tư Dục có chút không hiểu nhìn chằm chằm anh, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngờ."Thật xin lỗi... hahhah... Thật xin lỗi, tôi thật sự ... hahah.. không có cách kềm chế." Triệu Mạnh Tề cố gắng khống chế mình, nhưng là sự vui vẻ từ đáy lòng tràn ra, như là sóng nước càng lan rộng hơn."Tôi đi ra ngoài." Dương Tư Dục khẽ nhếch mày, tiếc nuối mình không có tâm tình vui vẻ như anh "Thật cao hứng tôi có thể làm anh vui vẻ."Cô nhún vai khẩu bất đối tâm, dối trả trưng ra khuôn mặt tươi cười, xoay người rời đi."Từ từ .." Triệu Mạnh Tề hắng giọng, ngưng cười, bước đến trước mặt cô "Tôi thành thật xin lỗi, thật, thật xin lỗi, xin tiểu thư đừng nóng giận, cũng đừng vội vả bỏ đi."Dương Tư Dục nhìn anh đưa tay ra, từ từ nhìn lên khuôn mặt thành khẩn của anh, nhìn thẳng vào mắt anh. Cô có thể nhìn ra được, anh ta thật lòng xin lỗi mình. Cô luôn luôn nóng nảy, giận cũng nhanh mà hết cũng nhanh, không cần thiết phải làm quá đáng, chứ đừng nói chi, đưa tay không đánh người đang tươi cười."Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh, nhưng tôi cũng muốn đi ngoài." Dương Tư Dục hướng về phía anh gật đi đến đây, chỉ muốn làm cho mình tỉnh táo hơn, nhưng nếu đã không được, cũng không cần thiết phải ở lại."Ách.." Triệu Mạnh Tề thấy cô cương quyết muốn rời đi, khó có được chút luyến tiếc chấm dứt sự vui vẻ ngắn ngủi này "Ở lại tôi nói cho cô biết vì sao tôi cười vui vẻ đến vậy."Nghe vậy, mày Dương Tư Dục nhếch cao. Về chuyện này, cô có hứng thú muốn biết "Được, tôi ngược lại rất muốn biết, tôi đã nói gì khiến anh cười đến vậy."Cô học anh nâng cánh tay, lộ ra xương quai xanh mảnh khảnh, bờ vai trần hết sức mê người. "Tìm tôi làm gì? Bản thiết kế tôi đã giao rồi, tôi cũng đã nói với anh khi nào tôi trở về, năm ngày còn chưa tới -""Anh đã nói trước với em, anh không đợi được đến năm ngày, quá giày vò, anh không đợi được." Lương Tĩnh Hanh trực tiếp ngắt lời cô "Anh muốn lập tức gặp em.""Gặp tôi, gặp nhau rồi sau đó sẽ như thế nào?" Dương Tư Dục lắc dù sự xuất hiện của anh, trong tức thời mang cho cô hy vọng không nên có, nhưng cô đã quyết tâm muốn rời khỏi anh, sự xuất hiện của anh chỉ là để cho cô càng thêm khó chịu mà thôi."Anh muốn đưa em về." Lương Tĩnh Hanh không chút nghĩ ngợi trả lời."Không thể nào, tôi chưa muốn về." Dương Tư Dục cũng phủ quyết rất vẻ mặt cô kiên định, Lương Tĩnh Hanh nghiêng cúi người, chóp mũi chống đỡ nàng, hơi thở nóng rực phảng phất ở giữa hai người. Hơi thở của anh nồng đậm, hơi thở của cô đứt quãng mà dồn dập, bọn họ cũng bởi vì thân thể gần sát nhau mà nhịp tim không bình thường."Em không trở về, không sao, anh ở lại với em." Lương Tĩnh Hanh đã quyết định, cần phải ở chỗ này, đem "Giải quyết" Dương Tư Dục cho tốt. Chuyện ở công ty, anh tạm thời giao tất cả cho thư ký, đợi sau khi thành công đưa Tư Dục về bên cạnh anh, anh mới yên tâm làm vậy, Dương Tư Dục kinh ngạc, không xác định cô đang nghe được cái gì. Nhìn thẳng vào mắt anh, thấy cảm xúc trong mắt anh hoàn toàn khác hẳn lúc trước, vẫn là đôi con ngươi thâm thúy mê người như cũ, nhưng nhiều hơn mấy phần chân thành nhu tình, cùng kiên định."Anh nói rồi, trực tiếp phán anh tử hình, đối với anh mà nói không công bằng, cho nên anh đến đây, hướng Dương quan toà ’ chống án, anh chỉ muốn một cơ hội." Cái Lương Tĩnh Hanh cần bây giờ chính là một công Tư Dục nhìn chăm chú vào đôi mắt dịu dàng của anh, trong lòng đã muốn hòa tan. Nhưng đối với chuyện tương lai của hai người, cô hoàn toàn không thể xác định."Chúng ta quen biết nhau đã rất nhiều năm rồi." Dương Tư Dục rũ mắt xuống, đem tầm mắt dời xuống đôi môi mỏng khiêu gợi của anh. Cô đã từng khát vọng được đôi môi kia cho mình một nụ hôn nóng bỏng, cho là đó chính ước muốn duy nhất của cô, vậy mà hôm nay, cô đã nếm được tư vị của nụ hôn đó, nhưng không phải đơn thuần chỉ có hạnh phúc, còn kèm theo nồng nặc chua xót và khổ sở."Vậy thì như thế nào?" Lương Tĩnh Hanh nhìn hàng lông mi dài của cô, mặc dù không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng anh lại có thể nhớ hình dáng của cô, môi của cô, mắt của cô, mũi cao của cô."Quen biết anh nhiều năm, anh có thật lòng có yêu một người phụ nữ nào sao?" Dương Tư Dục cắn môi, thầm nghĩ thật châm chọc, hạnh phúc của bọn họ chỉ là sự giả dối mà thôi. Cô không muốn đắm chìm, không thể đắm chìm, nếu không, cô thật sẽ không có cách nào tự kềm cô lại cắn chặt môi đỏ mọng, Lương Tĩnh Hanh đau lòng nâng lên mặt cô lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô không cho cô lãng tránh mình."Anh cũng đã từng suy nghĩ như vậy, cả đời này cũng sẽ không yêu một ai. . . . . ." Giọng Lương Tĩnh Hanh khàn khàn đè nén tâm tình kích động "Cho đến đêm hôm đó anh mới phát hiện, thì ra là, trong lòng anh đã sớm có em."Dương Tư Dục run rẩy, cô không thể nào tin nổi sự thật từ trong miệng anh, nghe lời nói làm say lòng người."Không, không thể nào. . . . . . Chuyện này. . . . . . Không phải là sự thật. . . . . ." Cô lắc đầu, không muốn mình dễ dàng tin vào những lời nói của anh "Anh không thể nào chỉ vì một buổi tối mà yêu tôi.""Ngẫm lại, những lời này cũng không đúng, nếu chỉ vì một đêm đó mà nói chuyện yêu đương thì không phải."Dương Tư Dục không hiểu lắc đầu, không biết anh đang nói gì."Chỉ có thể trách anh ích kỷ." Lương Tĩnh Hanh thủy chung không muốn thừa nhận điều này, nhưng là vì xoay chuyển cô, anh cũng chỉ có thể thừa nhận."Bởi vì em lúc nào cũng ở bên cạnh anh cho nên anh luôn vui vẻ bình tĩnh, tự do qua lại với rất nhiều phụ nữ, cho là như vậy vượt qua cả đời, cho đến khi anh sắp mất em anh mới hiểu ra." Anh hôn nhẹ môi cô, mỗi một câu là một cái hôn nhẹ mắt Dương Tư Dục mở thật lớn, những lời ngọt ngào rót vào trong tai cô, cô như đang mơ không cảm nhận được đâu là hiện thực, nhưng khi môi anh mềm mại dán lên môi cô, hơi thở ấm áp của anh quanh quẩn chóp mũi cô. . . . . . Cô mới biết, đây là thật."Anh đã sớm yêu em." Sau khi Lương Tĩnh Hanh nói ra cây này, lại một lần nặng nề hôn đối nàng yêu, có lẽ đã rất lâu, khi cả hai cùng học ở Đại học, hoặc lúc nương tựa nhau ở nước ngoài, thậm chí là khi bắt đầu ra ngoài xã hội làm việc. Anh chỉ là quá chậm chạp, quá ích kỷ, quá ngu dốt là không muốn thừa nhận mình yêu say đắm cô. Kèm theo nụ hôn của anh, cô cảm động nước mắt giọt giọt rơi cả đều không thể tưởng tượng được, cô vui vẻ rơi nước mắt không ngừng, lại làm cho lòng Lương Tĩnh Hanh như bị ái nhéo."Đừng khóc, tha thứ cho anh chậm chạp, anh nên sớm một chút bày tỏ tâm ý của mình với em." Lương Tĩnh Hanh nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt đang rơi như anh sớm phát hiện ra lòng mình, anh không cần lêu lỏng nhiều năm như vậy."Nhưng. . . . . ." Dương Tư Dục vẫn không cách nào trong thời gian ngắn có thể tiếp nhận sự chuyển biến lớn như vậy. Nắm tay anh, cô có thể đi tới Thiên đường, nhưng nếu anh buông cô ra, chỉ sợ cô sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, tan xương nát thịt."Gả cho anh." Lương Tĩnh Hanh sợ cô chưa đủ kinh ngạc, đột nhiên lại ném ra một câu để cho trái tim cô thiếu chút nữa nhảy ra khỏi ngực."Gả. . . . . ." Dương Tư Dục khó có thể tin mãnh liệt lắc đầu "Anh nhất định là điên rồi, nhất định là điên rồi, nhiều năm qua như vậy, anh chưa bao giờ cầu hôn ai, tại sao anh. . . . . .""Bởi vì anh yêu em." Lương Tĩnh Hanh nhắc lại "Anh muốn cả đời này ở bên cạnh em, cả đời chỉ ôm em, chỉ một mình em.""Không thể nào. . . . . ." Dương Tư Dục vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ của mình "Anh không phải có thể ...""Đủ rồi!" Lương Tĩnh Hanh nhìn cô đang như người điên tự nói với mình, ôm chặt lấy cô hét lớn "Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em."Anh rống to, rốt cuộc cô cũng ngừng thì thầm, lấy lại tinh thần, nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của anh nghe anh nói lời yêu mình."Trước đây, anh đã nói những lời yêu này với rất nhiều phụ nữ, nhưng cho tới nay không có một người phụ nữ nào làm cho anh muốn thật tâm che chở." Lương Tĩnh Hanh vùi mặt vào cổ của nàng, ngực cũng dán chặt vào người cô "Anh hiểu rõ em nghĩ như thế nào, không sai, trước kia anh thật sự là một tên xấu xa, không sai, bên cạnh anh phụ nữ nhiều đến đềm không hết, không sai, trước kia anh yêu một lần rồi lại một lần, lời nói ra không thể tin tưởng được, nhưng là. . . . . ."Anh kéo cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô."Đủ rồi, những gì em nói anh đã nghe đủ rồi, em không nói ra miệng là không tin, anh cũng vậy đã nhìn đủ rồi, hiện tại anh chỉ muốn nói em biết tâm ý của anh, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em." Mỗi một câu yêu, từ môi mỏng của anh nói ra, ánh mắt thâm tình mà chuyên chú, giọng nói kiên định lại chân luận Dương Tư Dục ép mình không nghe thấy, một câu kia câu "Anh yêu em" , vẫn xuyên vào lòng cô, đi thẳng vào tim cô."Em bỏ đi mấy ngày, anh đều gấp đến điên rồi." Lương Tĩnh Hanh nghe theo lời khuyên của thư ký, quyết định nói hết tâm tình của anh với động này, mặc dù anh rất không quen, nhưng cẩn thận nhớ tới, việc làm của cô không phải là không ai có thể thay thế, nhưng anh luôn luôn tôn trọng cô. Bất luận đang ở đâu, chỉ cần một cuộc điện thoại ,anh cũng có lập tức chạy về. Nếu như không phải anh đặt cô ở trong lòng, anh sao có thể cam tâm tình nguyện như một đứa em nhỏ, kêu đến là đến kêu đi là đi!Lại nói đến đây, bức tường trong lòng Dương Tư Dục gần như sụp đổ, chỉ còn lại xiêu vẹo, bị một tình cảm mạnh mẽ vây lấy, cô nhích đến gần anh hơn, chỉ còn một chút lý trí đang mâu thuẫn."Anh không thể không có em." Trán anh cụng vào trán cô, thật lòng thành ý nói với cô "Tất cả đều là lỗi của anh, chỉ cần em có thể trở lại, tất cả anh đều đồng ý với em."Câu nói kia, khiến Dương Tư Dục hoàn toàn không còn chống đỡ nổi. Nàng rơi lệ, nhìn chằm chằm tấm gương mặt tuấn tú đang gần trong gan tấc, cảm giác này tràn đầy trìu mến, rất chân tâm, thậm chí còn có thể nhìn ra sự hối hận thật sâu bên nặc uất ức, từ trong môi đỏ Dương Tư Dục bật ra , cô không nhịn được oán trách "Anh luôn khi dễ em, từ trước đến bây giờ, anh luôn làm cho em khóc. . . . . ." Lại một lần nước mắt rơi như mưa trên mặt Tĩnh Hanh nâng mặt cô lên, đau lòng tột đỉnh "Đều là sai lầm của anh, đều là sai lầm của anh, anh nguyện ý dùng cả đời này để bù lại cho em, từ nay về sau, Lương Tĩnh Hanh anh tuyệt đối lấy vợ’ là lớn nhất, vợ nói đi hướng Đông anh tuyệt đối không dám đi hướng Tây."Nghe vậy, Dương Tư Dục hướng miệng hắn nện một cái "Ai là vợ của anh!" Cô hừ nhẹ một tiếng, quay mặt đi hướng khác."Đương nhiên chính là em!" Lương Tĩnh Hanh lần nữa khẳng định "Đời này, Lương Tĩnh Hanh anh cưới một người vợ chính là em!""Em còn chưa có đồng ý! Đáng đời anh độc thân suốt đời." Dương Tư Dục mạnh miệng, nhưng bên môi đỏ mọng dĩ nhiên đã có nụ Tĩnh Hanh không dám xem nhẹ sự dao động của cô, môi mỏng khẽ nâng lên, sau vài ngày rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười "Yên tâm, anh sẽ có cách để em gật đầu đồng ý." Dứt lời, anh nghiêng hạ thân, che lại cô muốn mở miệng kháng nghị, lần nữa thưởng thức đôi môi non mềm của trăng, có sao, có ngọn cây phía sau, chứng kiến hai người lần nữa thông hiểu lẫn nhau, chân chính yêu thương lẫn phần, anh định dùng phương pháp gì thuyết phục cô. . . . . .Trong phòng tắm xa hoa của khách sạn, truyền đến những âm thanh dồn nén thật vòi sen, hơi nước lan tỏa như sương mù không thể thấy rõ tình hình bên trong, lại mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng dáng quấn quít nhau. Đột nhiên, một đôi tay bi đặt lên cửa thủy tinh mờ ảo, cẩn thận nhìn giống như người nào đó đang bị kiếm chế."Quá ngọt rồi, em nếm thử xem thật sự quá ngọt rồi. . . . . ." Thỏa mãn giọng người đàn ông thì thầm nói, giống như là trong miệng đang chứa kỳ trân dị bảo gì."Ừ. . . . . . Tĩnh Hanh. . . . . ." Người phụ nữ thở gấp, trên thuỷ tinh mờ là một thân thể mềm mại, đang bị trêu đùa mà thân thể vặn vẹo."Nhìn xem, giống như là vì anh mà dựng đứng lên, như đang mời gọi anh hôn đi, liếm cắn đi." Lương Tĩnh Hanh đưa ra đầu lưỡi, nhẹ nhàng vòng qua nụ hoa của cô cô đã sớm trở nên cứng rắn, một vòng một vòng lại một Tư Dục yêu kiều rên lên thở gấp.. . . . . ."Tĩnh Hanh. . . . . ." Trong lúc cô thần trí hoảng hốt, chỉ có thể kêu tên của anh, quá nhiều gượng gạo, để cho cô co rúc lại càng chặt hơn. Đó là sự thít chặt ngọt ngào nhấtGiống nhau là muốn thân thể gần anh hơn, cô ngưỡng hạ thân để cho anh có thể càng thêm tiến vào mình, bắp thịt của anh bởi vì kích tình mà căng thẳng, thân thể cao lớn ở phía sau của cô di động, mỗi một lần cũng làm cho hai người càng thêm gần sát nhau - cảm giác ở đè nén quá lâu, dễ dàng bị dấy lên, không chỉ là Lương Tĩnh Hanh, Dương Tư Dục cũng bởi vì này kích tình say mê mà mất đi dè dặt, không ngừng gọi tên cuộc, hai người cũng bởi vì đến cao triều mà căng thẳng, khiến ngọn lửa tình dục hoàn toàn thiêu đốt lý trí, cuối cùng, anh đem chất lỏng nóng rực phóng thích vào trong cơ thể cô. . . . . .Hoan ái qua đi, Lương Tĩnh Hanh săn sóc giúp cô rửa sạch thân thể, thậm chí ôm cô từ trong nhà tắm đi ra, đặt lên giường êm tình vô cùng mạnh mẽ, toàn thân Dương Tư Dục không còn sức lực, ngay cả sức cử động cũng không có. Khi Lương Tĩnh Hanh đang đặt lên trán cô một nụ hôn êm áp, cô đột nhiên mở mắt."Anh nói sẽ thuyết phục em đồng ý. . . . . ." Dương Tư Dục lẩm bẩm nói một câu "Nhưng một câu anh cũng chưa nói. . . . . ."Lời vừa mới dứt, cô lại khép mắt chìm vào giấc Tĩnh Hanh nâng khóe môi, tròng mắt đen nhìn chăm chú cô bởi vì mệt mõi mà thiếp đi, giọng nói mang theo nụ cười."Anh không nói, nhưng anh làm." Anh véo nhẹ cằm cô, nhẹ nhàng lắc lắc "Có câu nói gạo sống nấu thành cơm, chỉ cần ta đem ngươi cho nấu chín ’ rồi, ngươi còn bay rồi sao?"Dương Tư Dục đã ngủ say, dĩ nhiên không có nghe thấy mưu ma chước quỷ của anh, anh mừng rỡ tiếp tục nói "Em là vợ của anh, em chỉ có thể gả cho anh ..anh muốn quấn em cả đời, muốn em cả đời, thuyết phục em chuyện này nhất định anh sẽ làm, anh còn có thời gian cả đời."Hắn hôn lên trán cô "Anh là thuyết khách lợi hại nhất, em biết đó! Anh yêu."Ánh trăng mênh mông, chiếu lên bóng dáng hai người trên giường, Lương Tĩnh Hanh ôm khẽ cô, trong lòng tràn đầy hạnh phúc. Khi giao ra tự do, lại cảm thấy có được nhiều hơn, có cô làm bạn, Lương Tĩnh Hanh cũng nữa không cầu mong gì ra là, đây chính là tình nhiên quay đầu, người đó cũng đang dưới ngọn anh cần, chính là Tư vòng một vòng, thiếu chút nữa lạc đường, hoàn hảo anh vẫn còn có thể quay lại."Anh yêu em." Mặc dù biết cô ngủ, anh vẫn không nhịn được lại nói một câu."Anh thật sự . . . . . . Yêu em."Có trăng làm chứng, Lương Tĩnh Hanh tự nói với mình, anh sẽ quý trọng cô cả đến vĩnh viễn, vĩnh viễn. . . . . .- HOÀN -

đủ rồi anh yêu em