Nội dung chính Cùng học tiếng LàoThuật ngữ liên quan tới ăn cơm nhà vác tù và hàng tổngGiải thích Thành ngữ - Tục ngữVideo liên quan Dưới đây là khái niệm, định nghĩa và giải thích cách dùng từ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng trong tiếng Lào. Sau khi đọc xong nội dung này chắc chắn bạn sẽ biết từ ăn cơm
Xem phim Người thổi tù và hàng tổng Trọn bộ Full HD | VTV Giải Trí. Số tập: 5/5Thể loại: ` $ Gia đình`` $ Kho Phim `Đạo diễn: Phi Tiến Sơn,Hữu TrọngThời lượng: 83; phútSản xuất: -Diễn viên: NSƯT Duy Hậu,Quốc Tuấn,Khánh Huyền,Văn Hiệp,NSƯT Hán Văn Tình
Từ lâu người dân thường gọi những cán bộ, trưởng thôn, khu phố là những người “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”. Tuy chế độ đãi ngộ không nhiều, nhưng họ luôn bận rộn, lo toan cho công việc chung của Nhân dân. Những cống hiến lặng thầm của những bí thư chi bộ
Tôi không biết nguyên nhân cụ thể của từng trường hợp nhưng chỉ hiểu rằng, nếu làm cộng đồng mà không bản lĩnh, không đam mê thì chỉ cần những câu nói như “Làm tình nguyện là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” cũng có thể tác động đến họ rồi. Làm tình nguyện
Tầm này có phải đi cướp ngân hàng là nhanh có tèng nhất ko ae, sợ ăn cơm tù thì ra ngoài khơi cướp cùng hải tặc nhé 🤣🤣🤣 👉 x5 hũ hải tặc p100 + x3 p1k hôm nay là đủ nhậu bét nhè chè tươi rồi 🤘 ----------------------- 🍀#MiniGame 👉Thể lệ: 🔷Bước1: Thả
Nhà cửa ngổn ngang rác thải, tài sản hư hỏng do nước ngập khiến nhiều người lao động tại các khu xóm trọ quận Liên Chiểu, Đà Nẵng đang phải ăn cơm từ thiện cho qua bữa. Nhiều bà mẹ phải lên mạng xã hội để xin quần áo cho con vì trắng tay sau mưa ngập.
TaQJma. Login or register free and only takes a few minutes to participate in this question. You will also have access to many other tools and opportunities designed for those who have language-related jobs or are passionate about them. Participation is free and the site has a strict confidentiality policy.
Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu như tất cả mọi người đều cho rằng, làm tình nguyện là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng thì xã hội này sẽ thế nào nhỉ? Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu như tất cả mọi người đều cho rằng, làm tình nguyện là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng thì xã hội này sẽ thế nào nhỉ? Có lẽ câu nói này không còn xạ lạ đối với nhiều bạn trẻ khi tham gia công tác tình nguyện. Nhiều bạn khi mới tham gia bị tác động bởi mọi người xung quanh đã vội vàng nản lòng bỏ cuộc. Rồi cũng có nhiều người cứng rắn hơn thì lấy đó làm niềm tin để cố gắng hết mình cống hiến và chứng minh điều ngược lại của câu nói. Còn riêng với bản thân tôi, có lẽ cũng bởi vì niềm đam mê quá lớn nên không biết từ bao giờ tôi bỗng trở nên “miễn dịch” bởi những cái “tù và” như thế… Làm tình nguyện, ai cũng gắng mang sức trẻ của mình để cống hiến cho cộng đồng. Nhiều lúc phải hy sinh cả hạnh phúc cá nhân, đời sống vật chất để sống vì niềm đam mê là giúp đỡ những con người bất hạnh. Liệu điều đó có phải là xấu? Tôi, một thằng cũng đã từng lang bạt với làng tình nguyện lâu năm, những cung bậc cảm xúc như mọi người đều đã từng nếm trải. Tôi biết, nhiều lúc các bạn cũng đặt cho mình câu hỏi Vì sao làm tình nguyện mà mọi người cho là mình dại? Mình đã làm hết mình, nhiều lúc tưởng như kiệt sức để giúp đỡ người khác tại sao được coi là rách việc, dỗi hơi… Có bao giờ các bạn đặt ngược lại cho mình câu hỏi Vì sao mọi người cho công việc tình nguyện là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng chưa? Hay là khi chỉ mới nghe như vậy là các bạn đã vội bỏ cuộc. Cuộc sống luôn là những cái gì đó chông chênh, khi mà hiện nay nhiều lúc đồng tiền bỗng trở thành thước đo giá trị, cuộc sống cơm, áo, gạo tiền luôn làm cho con người ta trở nên chật vật vội kiếm, vội lo. Những cái nhìn hoặc đánh giá thiếu khách quan, một lời nhận xét hời hợt là những điều bình thường trong cuộc sống. Điều quan trọng của thủ lĩnh cộng đồng là lửa, là trái tim cứng. Sau câu nói ấy mình sẽ rút ra được kinh nghiệm gì và phải làm gì cho đúng. Đối với tôi, nhiều lúc câu nói của ai đó “Mi dư thời gian mới đi làm tình nguyện, chẳng đem lại được gì cho bản thân mà thêm thiệt hại…" cũng trở nên đúng. Nhưng cái đúng ấy lại dành cho những người làm tình nguyện vì chạy theo phong trào, vì ham vui hay để "đánh bóng" bản thân… Khi mà giá trị thực, mục đích thực không đạt được thì họ sẽ dừng lại và lúc ấy có lẽ họ đã mất nhiều hơn. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu như tất cả mọi người đều cho rằng, làm tình nguyện là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng thì xã hội sẽ thế nào nhỉ? Có lẽ lúc ấy, các bạn trẻ cộng đồng sẽ không còn biết đến với nhau bằng con đường đam mê thiện nguyện nữa. Họ sẽ không còn được biết đến cảm giác bắt tay mừng rỡ, ôm nhau đầy lưu luyết của người chiến sĩ tình nguyện nữa... Lúc đó có thể họ sẽ gặp nhau trên các mạng xã hội, những trò chơi game online, Facebook… Dù là ăn cơm nhà để vác tù và chạy khắp nơi trên đất nước này thì tôi vẫn tin, những người tình nguyện sẽ không buồn và lẻ loi. Họ sẽ làm nhiều hơn thế và tôi cũng tin rằng thế hệ trẻ như chúng tôi hôm nay sẽ kết nối thêm được nhiều người "vác tù và" hơn nữa. Làm tình nguyện không đơn giản, không phải ai thích là làm được. Minh chứng về điều này là bao nhiều tổ chức tình nguyện đã được lập rồi tan trong bao năm qua. Tôi không biết nguyên nhân cụ thể của từng trường hợp nhưng chỉ hiểu rằng, nếu làm cộng đồng mà không bản lĩnh, không đam mê thì chỉ cần những câu nói như “Làm tình nguyện là ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” cũng có thể tác động đến họ rồi. Làm tình nguyện cũng là một nghệ thuật, nghệ thuật biết lắng nghe, đối nhân xử thế… Mong rằng, mỗi chúng ta hãy là một người "vác tù và" và hãy thổi bùng lên ngọn lửa đam mê, niềm tin cháy bỏng và dập tắt đi những phù phiếm đời thường của cuộc sống. Mạnh Văn
Giải thích Thành ngữ - Tục ngữ Ngày trước ở nông thôn, tổng là đơn vị hành chính cấp cơ sở theo cách nói bây giờ bao gồm một số xã, nhiều tổng mới hợp thành một phủ tương đương huyện bây giờ. Trong tổng, to nhất là chánh tổng rồi đến lý trưởng các làng xã và bé nhất là anh mõ làng, tức là người đàn ông cùng đinh, không có tấc đất cắm dùi, chuyên đi làm thuê và kiềm nghề làm mõ. Hể có việc gì của làng ma chay, đình đám, cưới xin thuế má thì anh mõ có trách nhiệm phải đi gõ mõ báo tin cho cả làng, cả xã biết. Anh mõ phải làm nhiệm vụ ấy như một nghĩa vụ với làng mà không được trả công, không được hưởng một quyền lợi gì cả. Ngoài một công cụ thông tin là cái mõ, ngày xưa còn cái tù và tức là vỏ một con ốc biển hoặc một cái sừng trâu thông hai đầu dùng hơi thổi để báo tin tức, việc làng. Việc dùng tù và đi thổi khắp làng, khắp tổng mà chẳng được hưởng lợi lộc gì chính là cơ sở để xuất hiện thành ngữ ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng hay ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Thành ngữ trên thường được dùng trong tiếng Việt để nói cái ý những người làm việc công, và không được hưởng tí quyền lợi gì. Dần dà, thành ngữ ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng hay ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng được mở rộng ý nghĩa ra. Tất cả những việc làm tốn công, vô ích vì không mang lại được hiệu quả gì đều có thể được ví bằng thành ngữ này. Gần nghĩa với thành ngữ này, trong tiếng Việt còn có thành ngữ ăn cơm nhà vác ngà voi. ← Áo vải, cờ đào→ Áo gấm đi đêm
Sinh ra và lớn lên ở vùng dân tộc thiểu số Chu Ru, thuộc Nam Tây Nguyên, đã gắn bó với bao mùa rẫy, chứng kiến nhiều hủ tục lạc hậu của bà con mà YA TIN không biết làm cách nào để bà con hiểu được. Sau 3 năm đi nghĩa vụ quân sự trở về, cuộc đời như được mở sang một trang mới. Người thanh niên thôn Ma Đanh - Tu Tra YA TIN thấm thía hơn chủ trương, đường lối đúng đắn của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước cũng như những lời dạy của Bác, quyết mang những hiểu biết của mình để giúp bà con loại bỏ hủ tục, đoàn kết, cùng nhau xóa đói, giảm nghèo, xây dựng Tu Tra ngày một phát triển. Nung nấu suy nghĩ ấy, nên chẳng biết từ bao giờ YA TIN trở thành người “vác tù và hàng tổng”, suốt ngày đi lo chuyện “bao đồng” ở thôn. Từ chuyện hàng xóm bất hòa, không ưng cái bụng của nhau, tranh chấp đất đai hay thực hiện các nghi lễ mê tín dị đoan…., YA TIN đều có mặt để can thiệp, hòa giải. Cả những chuyện “nhà người ta” “cơm không lành, canh không ngọt”, trong không ấm, ngoài không êm, muốn bỏ nhau bác cũng không từ nan. Lúc đầu, nhiều bà con không ưng, không nghe theo lời YA TIN. Nhưng không được lần này, YA TIN lại đến lần khác, cứ kiên trì và chân thành vận động, giảng giải cho bà con kì hiểu mới thôi. Có những vụ bác phải đến 3-4 lần, mời cả tộc trưởng, các đoàn thể trong thôn, xã đến can thiệp bà con mới nghe ra. Là dân tộc thiểu số, ở vùng sâu, vùng xa, theo đạo Tin lành, bà con dân tộc Chu Ru ở Tu Tra những năm trước lại rất ít được học hành nên nhiều khi việc phổ biến chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước cho bà con làm theo là điều vô cùng khó khăn. Bởi bà con đã quá quen với các tập tục tổ tiên để lại. Hễ vợ chồng bỏ nhau là phải bồi thường trâu, bò rất tốn kém; hay ốm đau thay vì đến bệnh viện, bà con lại làm lễ cúng gà, cúng heo, cúng dê… Không chỉ có vậy, Tu Tra những năm trước còn rất phổ biến với các tệ nạn xã hội, như nghiện ma túy, mại dâm. Tình hình an ninh, trật tự cũng không được tốt lắm, nhiều vụ đánh nhau, gây mất đoàn kết diễn ra thường xuyên… Chính vì vậy, người đi lo "chuyện bao đồng" như bác YA TIN nhiều khi rất nguy hiểm. Bác YA TIN kể, có những vụ bác đến hòa giải người dân không nghe còn đe đánh, đe làm hại người thân… Khó khăn là vậy nhưng bác YA TIN không hề nản lòng, lúc nào bác cũng ôn hòa, bình tĩnh và kiên trì với công việc của người “vác tù và hàng tổng”. Dáng người cao gầy, nước da cháy nắng, sau những giờ lên rẫy bác lại cùng với chiếc xe cà tàng đi khắp thôn, khắp xã lo chuyện “bao đồng”. Công việc chẳng ai giao, chẳng ai mượn nhưng bác vẫn cứ làm. Nhiều người bảo bác hay “mua việc vào thân” nhưng bác chẳng màng. Bác tự nghĩ đã là người dân trong tộc người Chu Ru thì phải có trách nhiệm gắn kết mọi người, phải làm cho bà con hiểu ra những cái hay, cái tốt, cái đúng để làm theo. Hơn nữa, bác không muốn người Chu Ru ở Ma Đanh cứ dốt mãi, nghèo mãi, khổ mãi… vì những tập tục lạc hậu. Miệt mài với công việc chẳng ai giao, chẳng quản ngày hay đêm, mưa hay nắng, cứ nghe ở đâu trong thôn có bất hòa là bác xuất hiện. Bác tâm niệm, phải chân thành, thực sự muốn giúp đỡ người dân rồi trước sau bà con cũng hiểu ra. Và để người dân tin, người dân hiểu, trước hết bác phải làm gương, sống mẫu mực, luôn làm những điều hay, lẽ phải. Không chỉ bản thân luôn gương mẫu đi đầu trong mọi hoạt động, bác còn vận động người thân trong gia đình sống gương mẫu, nề nếp, chấp hành mọi chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước. Nhờ uy tín, mẫu mực, từ năm 2003 đến nay bác chính thức được bầu là thành viên hội đồng bào tự quản xã Tu Tra, tổ hòa giải, Trưởng Ban Công tác Mặt trận thôn Ma Đanh - xã Tu Tra, huyện Đơn Dương, Lâm Đồng. Tháng 6/2019 bác được bầu làm ủy viên UBMTTQVN tỉnh Lâm Đồng. Hơn 20 năm làm công tác hòa giải, bác đã hòa giải hàng trăm vụ tranh chấp đất đai trong thôn, gắn kết nhiều đôi vợ chồng không ưng cái bụng của nhau, vận động bà con bỏ những hủ tục, mê tín dị đoan, tệ nạn xã hội, sống tốt đời, đẹp đạo. Để Tu Tra vươn lên xóa đói, giảm nghèo, bác còn vận động bà con trong thôn, trong xã, làm đường bê tông, các công trình thủy lợi, áp dụng các mô hình sản xuất mới để phát triển kinh tế. Nói đi đôi với làm, gia đình bác gương mẫu đi đầu trong việc chuyển đổi cơ cấu cây trồng vật nuôi, chuyển từ nuôi bò vàng truyền thống sang nuôi bò lai sind, bò siêu thịt mang lại hiệu quả cao. Ngoài ra, bác còn mở trang trại nuôi dê thương phẩm, thực hiện cải tạo vườn tạp, chuyển đổi từ trồng cà phê già cỗi sang trồng rau thương phẩm, trồng cỏ, bắp nuôi bò… mỗi năm cho thu nhập hàng trăm triệu đồng. Giờ đây về Tu Tra không còn ngại xa, ngại khó nữa. Bởi những con đường bê tông thẳng tắp đã được nối khắp các thôn bản ở Tu Tra. Tình hình an ninh trật tự được bảo đảm, các đường làng ngõ xóm sạch đẹp khang trang, đời sống bà con từng bước được cải thiện... Tu Tra càng ngày càng có nhiều gia đình như gia đình bác YA TIN. Tu Tra đang “thay da đổi thịt” hàng ngày vươn lên trở thành khu nông thôn mới kiểu mẫu. Có được như ngày hôm nay có lẽ một phần là nhờ Tu Tra có những người cán bộ Mặt trận nhiệt tình, mẫu mực, xông xáo, dám nghĩ, dám làm, cần mẫn, tâm huyết, và sẵn sàng “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” như bác YA TIN./. Còn nữa
“Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” Mọi chuyện đúng sai ở trên đời này là do ai định đoạt? Có những việc bạn làm, người khác chê trách nhưng bạn vẫn cảm thấy nó đúng. Ngược lại, có những chuyện bạn thấy không được nhưng người khác cứ việc làm. Vậy nên, ngoài những chuyện đã đuiợc quy định là trắng đen rõ ràng ra thì những chuyện khác nằm trong khái niệm đúng sai của mỗi người. Người ta hay sống vì bản thân mình nên kẻ sống vì người khác được xem là dở hơi. Mà xã hội này, một người đi ngược với mọi người thì thường bị xem là kẻ chẳng bình thường. “Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” Đây là câu tục ngữ khá quen thuộc với mọi người ở thời đại ngày xưa. Tuy nhiên ở thời hiện đại ngày nay, câu tục ngữ này rất hiếm khi được thể hiện. Nói về nguồn gốc, chúng ta phải giải thích theo sự tích từ xưa truyền lại. Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng Theo ghi chép ở nông thôn ngày trước, tổng là đơn vị hành chính cấp cơ sở theo cách nói bây giờ bao gồm một số xã, nhiều tổng mới hợp thành một phủ tương đương huyện bây giờ. Trong tổng, to nhất là chánh tổng rồi đến lý trưởng các làng xã và bé nhất là anh mõ làng chuyên gõ mõ báo hiệu việc cưới xin, ma chay, lễ hội của làng,…cho mọi người biết. Anh mõ phải làm nhiệm vụ ấy như một nghĩa vụ với làng mà không được trả công, không được hưởng một quyền lợi gì cả. Ngoài một công cụ thông tin là cái mõ, ngày xưa còn cái tù và tức là vỏ một con ốc biển hoặc một cái sừng trâu thông hai đầu dùng hơi thổi để báo tin tức, việc làng. Việc dùng tù và đi thổi khắp làng, khắp tổng mà chẳng được hưởng lợi lộc gì chính là cơ sở để xuất hiện thành ngữ ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng hay ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Nghĩa mở rộng cho đến ngày nay Câu tục trên thường được dùng trong tiếng Việt để nói về những người làm việc công và không được hưởng tí quyền lợi gì. Dần dà, thành ngữ ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng hay ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng được mở rộng ý nghĩa ra. Tất cả những việc làm tốn công, vô ích vì không mang lại được hiệu quả gì đều có thể được ví bằng thành ngữ này. Xem thêm bài viết tham khảo “Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ” Thật ra, chuyện “Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” thường bị mọi người chê cười. Họ cho rằng, những người đó làm việc vô bổ, làm chuyện thiên hạ một cách rảnh rỗi và dở hơi. Nhưng đối với mỗi người, quan niệm về chuyện xã hội là khác nhau. Bản thân mình cảm thấy giúp đỡ được người khác bao nhiêu thì cứ giúp, đôi khi chỉ là những việc nhỏ nhặt cũng đủ để tạo nên một hành động lớn. Giống như câu chuyện, xã đoàn kêu gọi các bạn học sinh trồng cây xanh trên đường đi. Lúc đó, nhiều người cứ bảo đày đọa mấy đứa nhỏ làm chuyện vớ vẩn giữa trời nắng. Mãi cho đến nhiều năm sau, người đi đường có thể tránh mưa tránh nắng trong những tàng cây, cây xanh che mát cả con đường thì người ta mới nhớ lại những hành động ngày xưa. “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…” Đợt trước, mạng xã hội có rộ lên câu chuyện về những sinh viên có hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng nghỉ hè không làm thêm hay về phụ giúp ba mẹ mà lại đi tình nguyện. Mà việc đi tình nguyện đấy còn phải xin thêm ba mẹ một khoản tiền để trang trải chi phí đi lại và ăn uống. Dư luận lúc ấy vô cùng sôi nổi, câu chuyện được lan truyền rộng rãi và xảy ra sự tranh luận giữa mọi người với nhau. Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng Lúc đó, tôi thật sự không biết phải nghiêng về bên nào. Mặc dù, đi tình nguyện là việc tốt, giúp đỡ các gia đình khó khăn, đấp lại đê đường, sửa nhà tình thương,…nhưng nhà mình cũng khó khăn như vậy. Chúng ta lại đem tiền bạc của gia đình để giúp đỡ những người không thân thuộc một cách không công. Các bạn có thể bảo rằng tôi ích kỷ khi nói ra những lời này nhưng nếu tôi không ích kỷ, ba mẹ ở nhà phải làm thế nào. Hầu như từ lúc lên thành phố học, tôi đều chỉ có học và làm thêm. Tôi không tham gia bất kì hoạt động ngoại khóa hay lần tình nguyện nào vì chẳng có thời gian. Có người bảo tôi phí hoài tuổi trẻ nhưng không sao cả, tôi chấp nhận điều đó để đổi lấy những điều thiết thực hơn. Tiền làm thêm có thể giúp ba mẹ đỡ đần tiền ăn uống, sinh hoạt của tôi và tôi cũng có chút thời gian về thăm gia đình. Với tôi đó đã là đủ. Người tốt luôn gặp may mắn Nói như vậy không có nghĩa là tôi không có lòng nhân ái. Tôi vẫn mua giúp cụ già đôi ba tờ vé số, vẫn thi thoảng gọi em nhỏ lem luốc lại để giúp giùm vài cây kẹo, tôi vẫn dắt tay người khuyết tật đi đường,…Nhưng hơn tất cả, tôi luôn đặt lợi ích của những người thân yêu của mình lên trên. Tôi xin lỗi vì cuộc sống này rất khắc nghiệt, tôi không thể chỉ nghĩ về những việc làm công ích tốt đẹp trong khi còn chưa lo nổi cho bản thân mình. Ba mẹ ở nhà vẫn đang cần tôi và cả bản thân tôi cũng cần tôi nuôi sống. Tôi không được như các bạn trẻ, các bạn ấy lặn lội trèo đèo lội suối hay vào những nơi khó khăn mà giúp đỡ những người khó khăn hơn. Tôi rất ngưỡng mộ các bạn và cũng chúc các bạn gặp nhiều may mắn hơn trong cuộc sống. Còn tôi, tội chọn cuộc sống lầm lũi đời thường không ảnh hưởng đến ai, tôi chịu để đồng tiền sai khiến mình. Khi sống trong cái khổ, liệu con người ta có thật sự quen khổ không? Hay không một phút giây nào, họ ngừng vẫy vùng để tìm ra lối thoát khác của cuộc đời. Tôi không có khả năng làm những điều lớn lao nhưng ít ra, tôi cũng không làm hại đến ai. Thật sự, người tốt luôn được phù hộ tốt. Hãy cứ tự tin vào những điều mà bạn cho là đúng và tiếp tục làm nó đi. Bạn không cần quan tâm người khác nói gì, hãy hỏi lương tâm của mình. Nếu nó bảo đúng thì nhất định là đúng…. Lời kết Ở một khía cạnh nào đó, những người “Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” thật sự đáng được tuyên dương. Chỉ mong rằng, những hành động đó đều xuất phát từ lòng tốt thay vì để được vài ba câu khen sáo rỗng trên mạng xã hội. Download Unikey Xem thêm Download tải WinRAR mới nhất 2016 Full Crack Windows XP/7/8/10, Download tải WinZIP 20 phần mềm tốt nhất cho nén file 2016, Dạy Học mat xa, dạy massage body, Mi Katun
19/12/2015 080157 Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng Ý chỉ những người ăn cơm của nhà, đi lo việc cho thiên hạ. Đi làm việc công, việc chung, nhưng bản thân thì không được chút lợi ích gì từ xã hội, làm việc không công cho xã gốc câu thành ngữ nàyTrước đây, thời kỳ phong kiến, ở nông thôn, tổng là đơn vị hành chính cấp cơ sở theo cách nói bây giờ bao gồm một số xã, nhiều tổng mới hợp thành một phủ phủ tương đương với cấp huyện ngày nay. Trong tổng, to nhất là chánh tổng rồi đến lý trưởng các làng xã và bé nhất là anh mõ làng, tức là người đàn ông cùng đinh, không có tấc đất cắm dùi, chuyên đi làm thuê và kiềm nghề làm mõ. Hễ có việc gì của làng ma chay, đình đám, cưới xin thuế má thì anh mõ có trách nhiệm phải đi gõ mõ báo tin cho cả làng, cả xã biết. Anh mõ phải làm nhiệm vụ ấy như một nghĩa vụ với làng mà không được trả công, không được hưởng một quyền lợi gì cả. Ngoài một công cụ thông tin là cái mõ, ngày xưa còn cái tù và, tức là vỏ một con ốc biển hoặc một cái sừng trâu thông hai đầu dùng hơi thổi để báo tin tức, việc làng. Việc dùng tù và đi thổi khắp làng, khắp tổng mà chẳng được hưởng lợi lộc gì chính là cơ sở để xuất hiện thành ngữ ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng hay ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. 06/06/2022 160829 Phủ tương đương cấp tỉnh ngày nay nhé, chứ không phải huyện nhé. Lý trưởng, chánh tổng, tri huyện, tri phủ là những người đứng đầu các đơn vị hành chính đó. xin cảm ơn
ăn cơm vác tù và hàng tổng